Sunday, April 27, 2008

Feed me if you can (Nhu the nay la the nao?)

Em lam me rat ban khoan. May hom nay hinh nhu em rat khoai cai tro mim moi lai khi an, va to ra rat kien quyet, va co phan khoai chi, vi moi em mim chat thi nguoi ta khong cho chai sua vao duoc. Hau qua la thu sau vua roi o truong hoc, ca ngay troi tu 9 gio sang toi 5 gio chieu, em an duoc O oz. Dung the, khong an mot ti ti ti ti nao cho den khi me don em. Hic hic. Ngay hom qua cung the, em mim moi lai va cuoi mum mim han hoi, nhung moi khi me "lua" duoc em, cho duoc chai sua vao, thi em van bu 5 -6 oz nhu thuong.

Em dang lam gi ki cuc the nay?

(hom sau em an sua thi con bi non ra nua, va roi me thay di Hin cung co nhung bieu hien chan an tuong tu, me moi doan chac em bi stomach flu. vi the ma em chi can nhin thay sua la da so roi. nhung em ngoan lam, va me van du do cho em uong sua duoc, tuy it hon binh thuong. vai ngay sau thi em khoi, va an uong duoc tro lai.)

(Anh khong lien quan. Trong em ngu om con lon yeu nhi?)

Friday, April 25, 2008

6 thang ruoi

Minh Điển sáu tháng rưỡi:

- Nụ cười 2 răng yêu yêu là

- Em biết ngồi thẳng lưng đàng hoàng, và ngồi lâu ơi là lâu mà không ngã. Lỡ em có ngã, thì cả bố lẫn mẹ cả 2 đều nhe răng ra cười và chẳng ai đỡ em cả, còn em thì nhíu mày đăm chiêu như thể đang suy nghĩ về định luật vạn vật hấp dẫn.

- đã bắt đầu ăn dặm, đặc biệt rất thích món bí đỏ, cà rốt, và không thich sweat peas với khoai lang

- Nếu em không thích ăn nữa, em sẽ ngậm chặt miệng lại, lắc đầu. Nếu còn cố đút cho em nữa, em sẽ ngậm trong miệng mà không nuốt, rồi nghiêng người qua một bên ghế, và... nhổ xuống đất (hic hic)

- Bất cứ cái gì em cũng lấy tay đập thật mạnh, nếu em cầm được em sẽ cầm lên và tiếp tục đập. Sau đó, sẽ ... cho vào miệng nhai.

- Em luôn thích tắm, rất thích, và bây giờ mỗi khi tắm thì em đập nước văng tung toé, và giằng khăn lau của mẹ cho vào miệng mút chùn chụt

- Bắt đầu nói "ta ta ta" trở lại sau một thời gian bối rối vì đi học

- rất thích chơi ú oà, chơi giã gạo, chơi máy bay, chơi "vuốt ve em thân yêu", và bất cứ trò gì mẹ chơi với em. Rất thích chơi mạnh tay, và cười như nắc nẻ.

- thích nhảy jumper, và đặc biệt, rất thích đi number 2 khi đang nhảy, hậu quả là mẹ chỉ có cách mang em đi tắm (hic hic)

- đọc được ngôn ngữ qua gương mặt của người lớn rất tốt, đừng có giận em, em sẽ khóc. Thế nhưng có những lúc rất buồn cười, mẹ lớn tiếng la em (giả vờ) thì em cười hì hì, còn bố mà hắt xì hơi thì có khi lại khóc (trong khi lần nào mẹ hắt xì hơi thì em cũng cười thành tiếng, thế là thế nào nhỉ?)

- rất thích đi chơi. Thường thì em chỉ được đi chơi loanh quanh gần nhà. Lần đi chơi xa đầu tiên là đi Tucson thăm ông bà nội nhân dịp Tết. Mẹ đã hứa là sẽ đưa em đi chơi nhiều hơn. Hè năm sau chắc chắn sẽ đưa em về VN thăm quê hương nhỉ (mẹ nhất định phải đưa em đi trước 2 tuổi để... để được free vé máy bay hehe :) )


Friday, April 18, 2008

Entry for April 18, 2008

Vậy là sắp hết một tuần êm ả nữa. Tuần sau, con đi học. Mẹ trăn trở, băn khoăn, Nhìn con khỏe mạnh, háu ăn, vui cười trở lại, mẹ không nỡ lòng nào nhìn con ốm. Đi học, nghĩa là sẽ ốm. Vẫn biết rằng bây giờ con ốm thì mai mốt hệ miễn nhiễm mới hoàn chỉnh, lớn hơn con sẽ không ốm nữa… Nhưng con còn quá bé, khi con ốm thì không được sử dụng thuốc men gì… hoàn toàn helpless… 6 tháng, cân nặng và chiều cao của con chỉ nhỉnh hơn hồi 4 tháng một chút, vì trận ốm một tháng trời thực sự làm con hao mòn và mất sức. Ốm dậy, được nghỉ ngơi, hai má đã bắt đầu hồng hào trở lại, thế mà lại sắp phải đi học, lại sắp ốm. Đã mấy tháng nay mẹ liên tục nghĩ đến chuyện bỏ việc, ở nhà chăm sóc con. Mẹ chẳng tham công tiếc việc, nhưng lại thương daddy con gánh nặng kinh tế và bao nỗi lo lắng đổ cả lên vai. Mẹ phải quyết định làm sao đây?

Wednesday, April 16, 2008

A day like today

Derek loved the homemade food I made, and ate a whole big jar (Asian squash cooked in homemade pork broth). He's never had so much solid food, ever! This is the first time that I ever made baby food. So happy!

Tuesday, April 15, 2008

Little bee got sick - Entry for April 15, 2008

When I signed Derek up for day care, I thought it would be hard, but it would be worth it.

It would be hard for me, because I work full time 9 am to 6 pm, 30 miles away from home, and 25 miles away from his day care. If something happens and I need to get to him right away, there's 25 miles between us, or 35 - 4o minutes of driving at full speed without any traffic problem. Especially with my husband gone on business trips for the most part of the week, I'm very scared to think of scenarios such as my car breaking down in the middle of the freeway when I'm trying to go pick him up.

Moreover, it would be hard for him, for being away from home, and for having to adjust to a new environment, at such a young age. It would be hard because he might get sick.

But, it would be worth it because he would be able to build social skills, to learn new things, to accept diversity, and getting sick is an essential process of building immunization.

But never was I able to imagine that signing him up for day care would mean signing him up for constant sickness, from day 1. Day care is a house of germs, and even the healthiest children there will get sick 8-12 times a year, as they pass different viruses around. Essentially they will be sick all the time, for 2 years or so, from one virus after another, before they have their own immunization system.

Apparently it's very painful. Derek had just gone to day care for 2 weeks before I realized that he was very sick. He had a really hard time trying to breathe, didn't want to eat, and threw up after eating. Derek has been home for the last week, and will be all this week as well, because I don't have the heart to bring him back to day care when he's just starting to recover. He's got the RSV virus, which for us adults might just mean a common cold, but for him it was serious. I had to have him breathe with a breathing machine 4 times a day, and treat him for ear infection because he's been sick for so long ( 4 weeks.) Beside constantly worrying about him not being able to breathe, I was worried about dehydration as well, because he was in such pain that he didn't want any liquid at all.

--- (viet tiep)

I'd done everything I could, including feeding him outside, feeding him while he's sleepy, etc., and from 6am to 9pm I'd managed to give him 8 oz. of milk. 8 oz! That's what he'd normally eat in one single meal if he's hungry enough! Poor little thing. When I finally got his virus as well, I understood more about why he didn't, and couldn't eat. In 4 weeks, not only Derek didn't gain any weight, he's lost some!

After days of force-feeding and trick-feeding (feeding while he's asleep, day or night), breathing with breathing machine, and taking antibiotic, he finally got better last weekend. He started to show interest in food, and low and behold, he's gained back 1 pound in just few days!

But what's most remarkable about this, to me, is how happy Derek was! Yes, happy. He's such a happy baby, and nothing, nothing can wear him down. During the hardest time of the period, when he was most sick, he still kept the biggest smile on his face, and never was he clingy or too fussy. If only you could see how he smiled at me despite breathing problem, coughing and running nose... Even when I brought him to the doctor office when he was diagnosed with ear infection (it's very painful), he'd still give everyone the brightest smile, and everyone at the office had commented on what a happy baby he was.

Pictures: Derek's sitting up, and smiling (with a runny nose) :)

(mau khoe manh lai con nhe!)

Wednesday, April 2, 2008

Sáu tháng tròn - Entry for April 02, 2008

Chúc mừng con, Minh Điển, hôm nay tròn nửa tuổi!

Chúc mừng bố đã trở thành Bố được 6 tháng nay!

Chúc mừng mẹ, vì có con nên mẹ mới được là Mẹ!

Chúc mừng, vì con, nên mình mới thành một Gia đình...

Từ khi con sinh ra, mỗi ngày đều đầy ắp niềm vui và đều bay bay đi nhanh, nhưng khi ngoảnh lại, mẹ lại thấy 6 tháng dài như vô tận. Là bởi vì, chỉ sáu tháng thôi, mà dường như mẹ đã biết con cả cuộc đời. Chỉ sáu tháng, mà mẹ không thể nào tưởng tượng được cuộc sống của mẹ thiếu con!

***

Minh Điển tròn sáu tháng. Không giống mẹ, mà cũng không giống bố cho lắm. Mắt một mí nhưng to, mũi thon nhỏ, môi hồng, và mỗi khi em cười thì đều làm tim những người xung quanh muốn tan ra thành nước! Nói tóm lại, chẳng biết em giống ai. Nhưng mẹ quả quyết là các thiên thần đều trông giống như em.

MĐ thừa hưởng cái tính ngoại giao và cái sự nói nhiều của một ai đó, nên suốt ngày bi ba bi bô. Trước đây hồi nhỏ, lúc em gần 2 tháng tuổi, em thường "agrừ", và phun mưa nhiều không kể xiết. Sau đó, khi em 4 tháng, em học nói kiểu người lớn hơn, và thường luôn miệng "ta ta ta, tí tà ta", hoặc "cha cha", "đa đa."

Gần đây, em đi nhà trẻ, ở đó người ta không nói giống như Mẹ ở nhà (ở nhà Mẹ nói tiếng Việt), nên em rất bối rối. Em bắt đầu phun mưa trở lại (mưa bay xa hơn nhiều) và nói hàng tràng những từ mà Mẹ không thể đánh vần được. (ví dụ như là: "hey ah, bà bả ja ja jà jà... a pù rhhhh... +phun mưa). Buồn cười nhất là em lải nhải cả trong mơ. Đang ngủ, em khẽ cựa mình vì ho, mẹ liền nâng đầu em dậy cho dễ thở, thế là em mắt vẫn nhắm tịt, nhưng càu nhàu cả tràng:"bà jả jà jà ja ba ba...."

Em cũng đã bắt đầu tập ngồi, em ngồi cũng phải được 3 - 5 phút đấy. Nhưng em chưa biết ngồi thẳng lưng, nên mỗi lúc em ngồi trông cứ tròn thu lu như quả mít yêu ơi là yêu. Ở trường học, các cô thường cho em ngồi ở cái Bumbo baby seat (http://www.bumbobabyseat.com/) nên em có thể ngồi chơi cả tiếng đồng hổ. Còn chuyện lẫy thì đối với em quá dễ. Em lẫy, rồi lật ngược lại, rồi lại lẫy, nhanh thoăn thoắt, mọi lúc, mọi nơi. Em còn nhổm mông lên như sắp bò tới nơi, hoặc vào tư thế "nàng tiên cá" (chống 2 tay nâng người lên cao) và cười quyến rũ ;)

Từ khi đến trường em còn có thêm nhiều bạn mới. Nhưng có 2 người bạn nhỏ thật nhỏ rất đặc biệt, mới xuất hiện cái tuần em đi học. 2 bạn ấy trắng muốt, yêu yêu là. 2 bạn ấy luôn ở bên em, và có lẽ sẽ còn ở bên em 5, 6 năm nữa. 2 bạn ấy là 2 cái răng cửa hàm dưới của em! :)

***

MĐ đọc sách cho bà nội nghe: