Tuesday, October 13, 2009
Gay go
Chưa đầy nửa ngày ở chỗ làm, bố gọi điện: "Anh bị gẫy lưng rồi, đau lắm, không đi lại đứng ngồi gì được, không bế được cả thằng cu nữa, em về nhà cho anh đi bác sĩ." Mẹ vội vàng sắp xếp rồi cáo ốm đi về. Mẹ bế em bé vào đến nhà thì một cảnh tượng khủng khiếp đang chờ đợi mẹ. Cereal rải từ ngoài cửa vào trong nhà, đồ đạc vương vãi khắp nhà, quần áo bị lục trong tủ ra tứ tung khắp mặt đất..., như thể một con tornado vừa đi qua, chắc là anh Điển tha hồ hoành hành trong khi bố bất lực nằm nhìn đây mà. Mẹ vội vàng dọn dẹp sơ sơ... Ơ hay, sao lại có mấy tờ giấy ăn rải rác trên sàn thế này, nhấc lên thì ôi thôi, bên dưới là những bãi nôn mà chắc bố không cúi xuống dọn được nên đậy giấy tạm lên như vậy...
Mệt quá mẹ lên blog bán than. Mai mốt 2 anh em lớn đọc được phải nhớ mà thương mẹ đấy nhé. Nhà 4 người thì 3 người ốm rồi, chỉ còn 1 người duy nhất rất kiên cường, là em bé, bé mà bé hạt tiêu đấy. Lạy giời em cứ khỏe mạnh thế này đi, không thì mẹ không biết làm sao mà xoay xở.
Anh và Em
Cả tuần nay anh Điển ốm, nước mũi lòng thòng, giọng nghèn nghẹt, chốc chốc lại ho từng cơn và nhiều khi nôn thốc nôn tháo. Anh lười ăn hẳn đi, và mẹ phải dỗ dành mãi mới ăn được mấy miếng (và cầu cho nó đừng có ho). Trái cây vốn là sở thích của anh, thế mà bây giờ anh cũng không thiết tha. Nhưng anh vẫn uống sữa và nước trái cây, và cứ mỗi tối bố hoặc mẹ lại pha cho anh một cốc nước chanh để ở gần cái đèn ngủ để anh dậy uống khi khát. Anh mệt hẳn đi, nhưng vẫn chơi, nhiều khi mẹ phải hạn chế hoạt động cho anh, chứ không anh rất dễ ho, mà ho là nôn. Một tuần ốm, mệt lắm, nhưng anh không nhõng nhẽo nhiều, đêm dậy tìm cốc nước uống, rồi ôm con Bông đi tìm bố mẹ, rúc vào chăn ngủ tiếp, thương ghê cơ.
Em Luật, em tuy là bé nhất nhà, có giấu hiệu hắt hơi sổ mũi trước anh, và liên tục bị anh Điển chia germs cho thế mà em vẫn kiên cường (trộm vía). Anh Điển thì ốm thế chứ em thì chỉ đôi lúc thở hơi khò khè chút chút như có đờm trong cổ, vậy thôi. Mẹ bảo là nhờ sữa mẹ.
Em mới tròn năm tháng đấy. Năm tháng, người ta "già dặn" hẳn ra. Mỗi khi thấy gì thú vị là em trầm trồ "ồ ồ, wow..." thật hết sức "già." Anh Điển chạy chơi quanh em, chốc chốc có gì hay lại mang tới cho em chơi với. Nhưng tay chân anh còn lóng ngóng, có lúc nắm tay em làm em đau, thế là mỗi khi anh Điển vừa chạy lại gần chưa kịp cầm tay em là em giật tay lại ngay, và la làng lên kêu cứu nữa. Em rất thích quan sát mọi người, nhất là anh Điển, vì vậy em ít khi chịu ngồi lâu một mình. Em rất biết đòi hỏi, và mỗi khi cần chú ý thì em khóc như thể rất đau đớn, làm mẹ dù đang dở tay bất cứ cái gì cũng vội vàng chạy lại. Mẹ đọc sách thấy nói trẻ em dưới 6 tháng chưa biết dùng demand cry, như thế có nghĩa là người ta chưa gặp con của mẹ. Bởi cái kiểu khóc dữ dội của em và cái kiểu nín bặt như không có chuyện gì xảy ra khi được ẵm lên, không phải demand cry thì mẹ chả biết là cái gì.
Năm tháng tuổi, em cũng cứng cáp ra nhiều. Em vẫn thích lẫy ở khắp mọi nơi mọi lúc, kể cả khi ngồi swing em cũng lẫy được làm mẹ được một phen hết hồn. Em còn biết đẩy chân lên để chổng mông lên trời, và những khi đạp chân mạnh thì có lúc trườn về phía trước, có lúc tụt về phía sau, có lúc lại ngã ngửa ra. Em chưa biết ngồi, nhưng chân em khoẻ lắm, mẹ chỉ cần giữ người em cho balance là em đứng được bằng 2 chân của mình. Em thích cầm nắm. sờ mó đồ chơi, thích cho chân lên miệng gặm, ngủ thích nắm sấp, đôi lúc tự cầm được chai sữa để bú, 3 tiếng bú một lần, mỗi lần bú 5 oz, bú bình và bú mẹ đều OK. 5 tháng, chắc sắp đến lúc cho em ăn dặm rồi.
Em bây giờ, nhiều khi nhìn rất giống anh Điển hồi bé, đến nỗi nhiều bức ảnh nếu không nhìn kĩ, ngay cả bố cũng bị nhầm (còn mẹ thì không bao giờ nhầm haha).
Đây, đây là Em:
hay Anh:
Thursday, October 8, 2009
Wednesday, October 7, 2009
Tucson
Cuối tuần, bố mẹ cho 2 anh em về Tucson, để anh Điển thổi nến sinh nhật 2 tuổi (đúng ngày) có nhiều khán giả hơn, để 2 anh em đi chơi Trung thu với ông bà, và để Landon lần đầu tiên được về thăm nhà ông bà nội. Một chuyến đi mà nhiều mục đích quá nhỉ?
Dự định khởi hành sáng sớm của bố mẹ dĩ nhiên khó mà thực hiện được. Mẹ lo cho 2 anh em ăn uống xong mới chạy đi sắp xếp hành lí cho cả nhà. Trong khi mẹ tất tất bật bật thì bố chỉ có việc ăn sáng, rồi thay quần áo, nên khi bố đã sẵn sàng rồi mẹ vẫn còn chưa xong. Thế là, bố nhìn mẹ rồi đủng đỉnh bảo: "There are some fish that cause delay. They are called delay fish." Hihihi hahaha, anh Điển coi Nemo nhiều quá làm cả nhà bị ngộ độc rồi đấy. Nhưng mà kể ra mẹ cũng thấy mẹ bây giờ rất giống Dory hahaha.
(đặt cục gạch mốt viết tiếp)
Cái cục gạch này xem ra hơi bị to và nặng nên mãi chả nhấc lên đặng. Bây giờ thì quên hết sạch quên hết ráo rồi nên xếp ảnh vào đây thôi vậy.
Điển hồi đó khoái ăn cheese cake nên sinh nhật mẹ mua cheese cake chứ không mua bánh ga-tô như bình thường. Hình như ông bán bánh rất ngạc nhiên và tò mò khi ông được nhờ viết chữ "happy birthday" lên bánh. Bánh cheese cake thì dĩ nhiên là chỉ có màu trắng thông thường và không đẹp, nên mẹ mới xếp hoa quả lên cho đẹp, kết quả rất mĩ mãn (thổi kèn khen lấy toetoetoe)
Thursday, October 1, 2009
Sinh nhật MD
Ảnh thổi nến sinh nhật sớm, từ thứ bảy tuần trước nhân dịp ông bà và bác 3 lên chơi (cuối tuần này mẹ lại làm SN chính thức cho MD):
ML: - Đố anh Hai thổi tắt đấy!
MD: - Chú nhìn anh này... phù..ù..ù...
ML: - Anh Hai làm gì vậy?


