Thursday, July 28, 2011

Hurrah Derek!!!

Derek được cái thích cái gì thì làm bằng được, và mặc dù lúc mẹ dạy thì tuy có vẻ như "nước đổ đầu vịt", mẹ kêu làm gì thì dứt khoát không chịu làm theo, nhưng mà lúc thực hành thì  lại rất tốt :)  Mẹ nhớ lúc tập Derek đạp xe đạp, hay lúc tròn 3 tuổi tập lái ô tô, cũng đều như thế cả.  Lúc mẹ dạy thì Derek tỏ vẻ không muốn nghe, nhưng Derek lại hiểu rất nhanh và cứ để em tự làm thì chỉ trong một thời gian rât ngắn là em biết.  Em tuy hơi ngang (như cua), lại hay giận dỗi, nhưng rất nhạy cảm và quan sát rất tinh tế. Có lần daddy mua cho Derek một cái máy bay nhựa, Derek chỉ vào cái bộ phận màu đỏ dưới cánh máy bay, mẹ liếc sơ sơ rồi bảo đấy là đèn máy bay, nhưng Derek sửa sai cho mẹ ngay, đấy là fan (cánh quạt) chứ không phải đèn, làm mẹ cảm thấy mình hết sức ngốc nghếch.

Bời vậy nên lúc mẹ tập bơi cho Derek, nếu có dạy dỗ gì thì mẹ cũng tập trung vào mặt "have fun" là chính, còn lại để em tự ý muốn làm gì thì làm.  Nếu Derek muốn liên tục nhày tùm từ trên bờ xuống, thì em cứ việc nhảy cả mấy chục lần. Nếu em thích lặn xuống nước tìm cá (nhựa) thì em có thể lặn cả buổi. Nếu em giận dỗi vì bị hụt hơi khi nín thở quá lâu dưới nước thì mẹ sẽ lùi lại một bước, sẽ không bắt em chúi mặt xuống nước đạp chân nữa mà để em lên chỗ nước cạn chơi... Thế nên mẹ rất bất ngờ là chỉ sau 3 tuần tập bơi với mẹ, ngày hôm qua Derek chính thức biết bơi rồi đấy! Ít nhất là biết bơi theo định nghĩa của mẹ, tức là biết đạp chân tay tương đối đúng cách để bơi theo hướng mình muốn, không cần phải free style, không cần phải bơi ếch, mà kiểu như bơi chó với đầu ngụp xuống và thỉnh thoàng khi cần thì có thể ngoi đầu lên để thở. Trước hôm qua, Derek cũng thỉnh thoảng biết ngóc đầu lên thở, nhưng hôm qua là ngày đầu tiên em ý thức là mình làm được và làm đi làm lại nhiểu lần. Hurrah! 

Mua nhà có bể bơi, mà bể bơi lại rất sâu (2.5m ở chỗ sâu nhất) nên mẹ rất lo lắng.  Mẹ dứt khoát không chịu chuyển nhà cho tới khi làm xong hàng rào quanh hồ bơi, nhưng mẹ vẫn lo. Thực ra không cần nước sâu trẻ em cũng có thể dễ dàng bị tai nạn nếu không quen với nước.  Hè năm ngoái, bố mẹ cho 2 anh em bơi trong cái hồ trẻ con, nước sâu có 40cm thôi, không hề chủ quan mà chỉ sơ sót một chút thôi là Derek có thể bị tai nạn.  Lúc đó không nhớ Landon đang làm gì mà trong cái phút ấy cả bố lẫn mẹ đều chú ý vào em, và Derek thì ở phía sau lưng bố mẹ.  Bỗng dưng thấy bà nội đang ngồi trên bờ hốt hoảng, mẹ quay lại thì thấy Derek đang chấp chới, mặt úp vào nước và không thể tự đứng lên được. Em không hề biết nín thở dưới nước như thế nào, và không biết làm sao để lấy lại thăng bằng, mặc dù nước sâu chưa tới thắt lưng của em.  Đáng sợ nhất là bố mẹ không nghe một tiếng động nào cảnh báo là em đang bị nguy hiểm, không có tiếng la, không có tiếng quẫy đạp hốt hoảng trong nước, hoàn toàn im ắng, mặc dù cả bố cả mẹ đều đứng ngay cạnh em. Nếu không có bà nội ngồi trên bờ hôm ấy thì không biết chuyện gì đã xảy ra.  Từ hôm đó, bất cứ khi nào 2 đứa lại gần nước là bố mẹ phân công mỗi người một đứa, và không dám dù chỉ một giây rời mắt khỏi chúng nó. Đây là lí do tại sao mẹ nghĩ biết bơi, hoặc đơn giàn là biết an toàn trong nước là cực kì quan trọng. 

Đầu hè này mẹ đã đăng kí cho 2 anh em đi học bơi theo chương trình của thành phố, rẻ tiền hơn học tư nhân, vì mẹ cũng chỉ muốn thử thôi chứ không có nhiều kì vọng lắm.  2 tuần đầu tiên 2 anh em có nhiều tiến bộ: từ chỗ sợ nước (sâu) đã biết quen với nước, biết cách di chuyển khi bám vào thành bể bơi, biết tự trèo lên bờ... 2 tuần sau đó thì hầu như không có tiến triển gì, phần vì đổi giáo viên, phần vì mẹ đi làm về lúc nào cũng muộn nên buổi học 30 phút thành ra còn có 15 phút. Mà mỗi giáo viên lại có tới 5 học sinh, nên thời gian Derek được tập thực ra chỉ còn có 3-4 phút mỗi buổi. Sau đó thì chuyển nhà, và vì nhà mới có bể bơi nên mẹ quyết định sẽ tự dạy 2 đứa.  Mẹ tham khảo rất nhiều website, và học hỏi được rất nhiều, và "giáo án" của mẹ chủ yếu là dựa theo www.uswim.com. Tuy nhiên mẹ slack hơn nhiều và cho 2 anh em chơi là chính, và không bao giờ bắt 2 đứa làm gì chúng nó không thích cả.  

Một ngày Derek nhảy ùm từ trên cao xuống và có một phát hiện vĩ đại là "nước push Derek up!", thế là biết nổi.  Kết hợp với đạp chân quơ tay nữa, thế là biết doggy paddle level 1 (không thở). Mẹ tập cho ngụp lên ngụp xuống nhiều lần, dưới nước thì thở ra, ngoi lên thì phải hít vào, rồi kết hợp với đạp chân đạp tay nữa, thế là biết tự ngoi lên để thở. Landon cũng bắt chước anh, cũng biết doggy paddle, cũng biết thở nhưng chưa biết tự nổi đầu lên mặt nước.  Mẹ thích nhất là những lúc lặn xuống nước nhìn 2 anh em bơi, nhìn chúng nó trong nước to và tròn hơn thật nhiều ;) và Landon thường hay cười trong nước!  Chắc mẹ phải đi mua cái water housing để chụp ảnh 2 thằng đang lặn mới được, vì yêu lắm!!!

PS: daddy thì lại có philosophy khác mẹ, daddy cho rằng phải cho chúng nó struggle thì mới biết bơi được. Nói chung là cách của daddy bị backfire thảm hại.  Có lần daddy để Landon bơi hơi lâu mới đỡ dậy, thằng Landon nó giận daddy khủng khiếp, nó lên bờ, cởi phắt kính ra, ném xuống nước giận dữ, khóc tức tưởi, rồi khi mẹ hỏi han thì nó kể tội: "Daddy làm Landon tired!"  Cũng may mà toàn mẹ bơi vơi 2 đứa là chính, còn daddy thì chỉ thỉnh thoảng thôi, và bây giờ tuy không nói ra nhưng hình như daddy cũng đồng ý với mẹ rồi hihihi.

Friday, July 22, 2011

Chuyện linh tinh ở nhà

Hai anh em, một đứa gần 4 tuổi, một đứa 2 tuổi, suốt ngày chí chóe.  "Mommy, Landon làm đổ apple juice ra sàn gỗ!" "Mommy Landon đi shoes vào nhà!"  "Mommy Landon không chịu mặc quần con gián cắn cu Landon!"... Thằng em cũng không kém cạnh "Mommy, Derek không cho Landon mở cửa!" "Mommy Derek lấy car McQueen Landon"!!!... Và thỉnh thoảng "Mommy, Derek đánh đau Landon!" "Mommy, Landon cắn Derek!" Oa oa oa... Riết rồi cứ vừa nghe đứa nào la "mommy" là mommy lại thấy cái đầu nó bắt đầu nhức nhối không bút nào tả xiết.  Bố bảo nhà một người đàn bà với 2 con vịt là thành một cái chợ.

Trừ những lúc mách lẻo nhau hay chí chóe với nhau, hai đứa lại rất thân nhau, đi đâu cũng líu ríu có nhau.  Anh đi xe đạp ngoài sân em cũng lấy xe đạp đi theo anh (em chưa đạp được chỉ biết lấy chân đẩy xe đi thôi trông đến tội nghiệp). Anh nhảy tưng tưng trên giường, em cũng không kém.  Ăn uống gì cũng muốn giống nhau. Có lần mẹ cho 2 đứa ăn cookie, đưa Landon 2 cái, nó giữ lại 1 cái, 1 cái đưa cho thằng anh, nó bảo "cái này của Landon, cái này của Anh Hai!" Lém thế không biết, bình thường nó toàn gọi anh nó là Điển thôi chứ không anh iếc gì cả.  Có lần mẹ đi đón 2 đứa ở trường về, không hiểu sao thằng em cà chớn, dứt khoát không chịu ngồi lên xe, đặt nó ngồi lên carseat rồi thì nó ưỡn cong lưng ra không cho cài seatbelt.  Tức mình mẹ đặt nó đứng xuống vỉa hẻ, dọa "mẹ về đây còn Landon ở lại trường nhé!"  Mẹ nổ máy xe rồi nó vẫn cứ trơ ra không sợ gì cả, còn thằng anh ngồi trong xe khóc nức nở "Mommy không được bỏ Landon lại! Oa oa oa!"  Thằng anh nó lớn hơn thằng em có tuổi rưỡi mà nó làm như nó lớn lắm ấy, lúc nào cũng phải lo cho em, cửa miệng lúc nào cũng một câu: "Derek cao, Landon nhỏ xíu!"  Nó nói suốt làm thằng em cũng tự nhận "Landon nhỏ xíu!"

Landon nhỏ thật, ở trong lớp chắc nó là đứa bé nhất.  Nó thấp hơn tụi kia nhiều, mà lại còn nhẹ cân, đã thế, da nó lại đen xì nên trông càng quắt lại.  Nhớ ngày sinh nó, lúc vừa chui ra tóc nó còn ướt cứ xoăn tít lên, mà da nó đen sao mà đen thế không biết, bố nhìn nó kinh ngạc còn mẹ thề chứ nếu mẹ không nhìn thấy nó vừa chui ra từ bụng mẹ thì mẹ cứ tưởng nó lai châu Phi!  Mỗi lúc đi khám bác sĩ, cân nặng của nó toàn ở percentile 5%, mẹ có hỏi ý kiến bác sĩ thì bị gạt đi ngay, con mày nó khỏe mạnh tăng cân đều đặn không làm sao hết.  Nhưng bù lại nó cực kỳ nhanh nhẹn, trèo leo nghịch ngợm, tự lập từ bé, 1 tuổi đã toàn tự xúc đồ ăn, 2 tuổi biết tự mặc quần áo, đi giầy... Và mồm miệng nó thì như tép nhẩy.  Có lần Derek đang cố gắng trèo lên giường mẹ (hơi cao), nó ngồi trên giường lấy tay xoa đầu Derek động viên: "Come on baby, you can do it!"  Hôm mẹ dọn nhà nó cứ tò tò đi theo mẹ, mẹ vào dọn phòng ngủ của khách thì nó nhắc: "Mommy không được phá đồ của ông nội."  Mẹ dọn nhà tắm thì nó dạy: "Mommy không được phá lotion của daddy!"  

Thằng anh làm gì thì thằng em cũng muốn bắt chước làm theo. Bình thường thì không sao, nhưng có những việc em chưa làm được mà cứ phải bắt chước anh y hệt mới khổ. Chẳng hạn là anh tự cài seatbelt, em cũng đòi tự mặc dù không làm được, mà mẹ cài cho thì lại ăn vạ.   Hay như lúc đi bơi, thằng anh tuy chưa biết cách thở nhưng cứ úp mặt xuông đạp chân thì cũng bơi được đến 3m rồi.  Nó thường đứng từ trên cao nhảy tùm xuống rồi bơi tới chỗ nước cạn tự đứng dậy.  Thằng em cũng không kém, cũng nhảy tùm xuống nước rồi ra sức bơi vào "bờ". Khổ nỗi nó chưa biết đạp chân đúng cách, đạp một hồi có khi chả đi đâu được lại lật ngửa ra, nín thở lại được ngắn hơn anh, nên mẹ thường lượng sức nó đỡ nó dậy trước khi nó hết hơi. Thế là nó giận mẹ vô cùng, ra sức giật tay mẹ ra bằng được rồi khóc tức tưởi...  Đôi khi mẹ cứ liên tưởng Landon tới một chú mèo nhỏ xinh với một trái tim sư tử.

À, cũng cần nói thêm là cái hồ bơi này 2 đứa chúng nó là enjoy nhiều nhất, hầu như ngày nào cũng đòi mẹ cho bơi cả tiếng đồng hồ.  Chỉ khổ thân mẹ, sáng sớm nào cũng lọ mọ đi lấy chổi cọ rửa thành bể bơi, cho robot chạy làm sạch đáy bể, rồi thì điều chỉnh các loại nồng độ hóa chất bể bơi để đảm bảo nước xanh, sạch, đẹp và an toàn. Trước khi có hồ bơi một chữ bẻ đôi về nồng độ FC trong hồ bơi mẹ cũng không biết là gì, thế mà bây giờ các loại chỉ số mẹ đều thuộc lòng, và các loại hóa chất cần dùng mẹ nhắm mắt cũng biết. Nhưng quả thật nhờ có hồ bơi mà 2 anh em có những buổi chiều outdoor vô cùng mát mẻ mặc dù nhiệt độ lúc 6 giờ tối vẫn là khoảng 105 độ F (40 độ C).

Hôm qua, sắp tới giờ đi ngủ, Landon đòi đi pee pee.  Mẹ thì đang gấp quần áo, bố ngồi trèo queo xem tivi, bố liền phái anh Hai: "Derek cao, Derek đi bật đèn nhà tắm lên cho em đi!"  Thằng Derek nó tỉnh bơ: "Daddy bật đèn cho Landon, Derek mệt!" Trong lúc 2 bố con còn đang đùn đẩy nhau thì Landon mặt tươi như hoa chạy vào thông báo: "Landon cao, Landon bật đèn rồi!" rồi lại chạy biến đi (nó bắc ghế đứng tự bật đèn).  Yêu nó thế!

Friday, July 1, 2011

Chuyển nhà

Chuyển nhà vào giữa mùa hè Arizona, những ngày hè nóng nực với nhiệt độ 114F (47 độ C)...  Từ khi đến Mỹ, chuyển nhà không phải là việc xa lạ với mình, có lẽ mình đã chuyển nhà tới cả chục bận.  Mỗi lần chuyển nhà là mình lại thường chuyển đến một nơi đẹp hơn, nhưng lần này, nhà mình đang ở mới tinh, đẹp đẽ, nhà sắp chuyển đến xây từ năm 1983, và là căn nhà bán theo kiểu short sale mà chủ nhà cũ đã 2 năm rồi không sửa chữa chứ đừng nói là dọn dẹp.  Nhà đang ở gắn với bao kỉ niệm, từ những bức tường tự tay 2 vợ chồng sơn, tới cái bếp với những viên gạch trang trí chồng tự lát, hay với cái tủ entertainment center chồng tự đóng... Nhà đang ở đã gắn bó hơn 5 năm nay, nơi 2 đứa nhóc của mình sinh ra và lớn lên, nơi duy nhất mà chúng từng biết và gọi là nhà.  Nào là căn phòng sơn màu xanh nõn dưa chuột với sticker dán tường hình Pooh bear, nơi mình vẫn hàng ngồi lặng hồi lâu khi ngóng chờ đứa con đầu lòng.  Nào là căn bếp thân thương khi mình ẵm đứa con thứ hai bước vào. Nào là bức tường cầu thang đầy những "tác phẩm hội họa" bằng bút bi của 2 thằng nhóc.  Nào những góc tường bị chúng nó đi ô tô xe máy đồ chơi đâm vào lõm cả vài vết. Kia là nơi thằng Điển lần đầu biết lẫy, đây là nơi Landon chập chững những bước đầu tiên... Bao nhiêu là kỉ niệm...

Căn nhà sắp chuyển đến, hẳn đã có thời là một căn nhà đẹp.  Nhưng bây giờ, bị neglect đã lâu, nhà xấu xí, động đâu hỏng đó.  Những ai xem nhà, lịch sự nhất cũng chỉ nói được một câu "this house has potential but it's a lot of work!" Mái nhà bị dột đã lâu, tường nhà bị mốc vì nước thấm vào.  Thàm trải sàn cũ kĩ, bẩn thỉu.  Vòi nước, sink, toilets ở cả 3 phòng tắm đều hư hỏng. Hai máy điều hòa nhiệt độ một cái thì hỏng hằn một cái thì chắc cũng sắp hỏng.  Sân vườn thì bị đào bới lên tan nát.  Lúc định mua căn nhà, mình gọi inspector tới để xem căn nhà hư hỏng đến đâu, inspector mới xem sơ sơ đã chạy mất, bảo là nhà này cái gì cũng hỏng hết mày muốn tao inspect làm gì!!! Vậy mà mình vẫn mua.  Bởi vì căn nhà sẽ làm quãng đường tới chỗ làm của mình ngắn đi một nửa so với nơi đang ở. Bởi vì đây là một khu nhà đẹp với trường học không những tốt, mà còn có nhiều học sinh Á châu nhất Arizona.  Bởi vì nhà này nằm trên một mảnh đất rộng lớn tha hồ có chỗ cho trẻ con chơi.  Căn nhà ấy đã từng là một căn nhà đẹp, và không có lí gì mình không thể làm cho nó đẹp trở lại.  With lots of work.

Mình không ngại chuyển nhà vào giữa tháng 7.  Thực lòng, mình mong chờ sẽ sớm xong xuôi để ổn định, để mình có thể bắt đầu những kỉ niệm mới...