Một hôm Điển bị nấc, chạy lại mách mẹ: "Hức! Mama, Derek bị hiccup! Hức!" Mẹ hào hứng: "Derek bị nấc à, thật không? Mẹ đố Derek nấc thêm được một cái nữa đấy, Derek mà nấc được một cái nữa mẹ sẽ cho Derek 10 cái kẹo!" Hai mắt Derek mở tròn xoe, sáng lấp lánh: "10 cái kẹo?? Mẹ cho Derek 10 cái kẹo???" "Ừ, nếu Derek nấc thêm 1 cái nữa!" Dĩ nhiên là Derek thật chẳng thể nào nấc thêm được 1 lần nào nữa, trong đầu cu cậu chắc hẳn vẫn còn tính toán xem 10 cái kẹo thì nhiều bằng ngần nào :) Derek tồ không chịu được, mẹ chữa nấc bằng mẹo cho, hết nấc mà vẫn chả biết gì :)
Derek thích đi học lắm, sáng nào cũng đòi mẹ cho đi học. Đơn giản là vì ở trường có nhiều ô tô đồ chơi :) Ở nhà Derek cũng nhiều xe lắm, nhưng chắc đến trường có nhiều bạn chơi cùng nên vẫn khoái hơn. Thỉnh thoảng Derek lại muốn mang xe của mình tới trường, nhưng ở trường học các cô cấm không cho trẻ mang đồ chơi từ nhà, vì sợ giành giật nhau, lấy đồ của nhau. Mẹ thường bảo Derek để đồ chơi ở nhà, không mang đến trường mà "chúng nó lấy mất". Thế là một hôm cả nhà đi ăn ngoài tiệm, Derek mang đồ chơi theo, lúc thấy cô phục vụ, Derek rất cảnh giác, rồi phát hiện ra đồ chơi của mình an toàn, bạn bảo với mẹ: "Mommy, nó không lấy xe McQueen của Derek!" Mẹ còn đang ngơ ngác không biết Derek nói ai, thì bạn tiếp luôn: "Nó mang thức ăn cho Derek!" Mẹ chỉ còn nước bấm bụng cười, may mà cửa hàng ăn Tàu, cô phục vụ không biết tiếng Việt... Về sau mẹ mới phát hiện, hóa ra Derek thấy tiếng Việt phân biệt nhiều ngôi ông bà, cô chú, anh chị phức tạp quá, nên ai Derek cũng gọi "nó" hết cho tiện, kiều như mẹ vẫn gọi Derek với Landon là "nó" ấy mà. Hôm trước bố về nhà, 2 thằng chạy ra đón, bố hỏi: "Mẹ đâu rồi?" Điển hồn nhiên: "Nó đang ngồi trong bàn, nó đang xem máy tính!" Ôi trời con trai tôi, nói tiếng Việt còn tệ hơn ông Tây mới học tiếng nữa! :)(
Tiếng Việt của con tôi nó lủng củng như thế, không biết tiếng Anh nó còn tới mức nào. Mẹ cứ lo lo. Rồi một hôm mẹ nghe lỏm được bạn vừa chơi vừa đọc cả 1 bài thơ như thế này, bài thơ này mẹ chưa từng nghe qua, chắc chắn là bạn học được ở trường (bạn đọc như thế nào thì mẹ chép y nguyên như vậy):
"Five monkey jumping on the bed
One fell off and bumped his head
Mommy called and doctor said
No more monkey jumping on the bed!"
Còn thuộc nguyên một bài thơ thế này thì kể ra cũng không tồi lắm, nhỉ?
Dạo này Điển bắt đầu nhận thức được không gian, thời gian, ví dụ như ông nội ở Tucson thì xa lắm, Daddy phải lái xe mới tới được, còn xe màu black của Điển thì không lái được đến nơi, còn bà ngoại ở Việt Nam, phải đi máy bay mới tới được. Chuyến đi VN tháng 4 vừa rồi, mẹ cứ tưởng Điển quên hết, hóa ra Điển hơi bị ấn tượng và còn nhớ được nhiều. Điển nhớ đi máy bay thì Điển sẽ được ăn và ngủ ở trên máy bay ra sao, Điển nhớ về VN Điển được đi xe máy, Điển nhớ ông bà và các dì, Điển còn hay nhắc tới Uncle Lộc nữa vì cậu rất chiều Điển, Điển nhớ đi biển có sóng nó làm Điển té, và Điển còn nhớ biển có "small crabs" (còng gió) nó bò bò nữa. Hôm trước nói chuyện trên phone với bố, bố đứng gần freeway nên không biết tiếng gió hay tiếng xe cứ ù ù ào ào, Điển khăng khăng "Derek nghe tiếng biển trong phone!" Điển cũng bắt đầu ý thức được các ngày trong tuần, như một ngày thứ bảy thức dậy, còn nằm trên giường Điển thỏ thẻ: "Mommy, hôm nay đi Tots?" (Tots là tên gọi tắt trường của Điển) Mommy tra lời: "Không, hôm nay là Saturday, hôm nay không đi Tots mà ở nhà với mẹ!" Thế là Điển tủm tỉm: "Saturday không đi Tots. Hôm nay đi chợ? Hôm nay đi ăn hàng?"
Điển dạo này chơi đồ chơi cũng có nhiều sáng kiến hơn hẳn. Bạn lấy giấy carton làm bridge (cầu) cho xe đi, lấy lego xếp thành nhà, thành garage. Bạn còn lấy lego làm thức ăn, lấy nồi nấu rồi đổ ra bát cho 2 anh em ăn, món này bạn gọi là "Phở bún". Không, không phải phở bò phở gà, phở tái hay phở chín, mà là phở bún, chả là bạn không thích ăn thịt trong phở mà. Hai anh em ngồi giả vờ xì xụp ăn, rồi bạn bảo em Landon: "Landon uống cà phê này!" Landon đang uống thì bạn kêu: "Cà phê cay lắm!" Thế là Landon ngay lập tức mếu máo xuýt xoa: "Huhu Landon cay huhu!" Một lúc sau bạn lại mang chó bông ra trêu em: "Doggy Bông cắn Landon này!" Em Landon cãi: "Doggy Bông không cắn được!" "Cắn được chứ! Doggy Bông có miệng mà! Gừ!" Thế là Landon bắt đầu (giả vờ) mếu máo khóc "Doggy Bông cắn Landon đau huhu!" Thế là bạn cãi bay cãi biến ngay: "Doggy Bông không cắn Landon được. Doggy Bông không có răng. See?"
Điển toàn tự nhận mình là lớn, và thích làm được những gì mà Bibi Landon không làm được để chứng tỏ là mình đã lớn rồi. Mỗi tối mẹ chỉ cần nhắc Điển clean up là Điển cất đồ chơi, dọn dẹp phòng sạch boong, xong rồi rất khoái vì "Derek clean up all by myself", còn bibi không biết dọn phòng. Có những lúc không cần nhắc Điển cũng tự đi dọn phòng gọn gàng.

Em Landon thỉnh thoảng không tự mặc áo được, vì cái áo chật quá chẳng hạn, chạy lại nhờ mẹ thì Điển sẽ giúp em mặc áo, đầu tiên anh choàng áo vào cổ em này, rồi cầm tay áo kêu em xỏ tay qua, rồi anh lấy quần ra mặc cho em luôn, ra dáng anh Hai lắm. Rồi những lúc em muốn rửa tay, nhưng em thấp quá không mở vòi nước được thì bạn thường vào mở vòi cho em ngay. Có hôm daddy đang ngồi ngoài phòng khách thì nghe tiếng nước chảy xối xả trong nhà tắm, daddy liển hỏi với vào: "Ai nghịch nước thế?" Bạn trả lời ngay:
"Khổ lắm, Derek đang rửa tay!"
Điển tự biết mình là "anh Hai" của Landon, còn daddy thì là "anh" của mommy. Điển chú ý khi thấy daddy gọi bà nội là "mẹ" và thích thú vì "bà nội là mẹ của daddy." Bởi vâỵ, daddy thử tài Điển luôn xem Điển biết tới đâu, daddy đố:
- Bố là ai?
- Điển: bố là daddy
- Mẹ là ai?
- Mẹ là Mommy
- Điển là ai?
- Điển là Derek
- Luật là ai?
- Là Landon
- Dương là ai?
- Dương là mommy
- Thế Tú là ai?(Tú là tên bố)
- Tú là.... (nghĩ mãi) ... bà ngoại!!!!
Điển sắp bốn tuổi rồi. Lên bốn mà thế này thì có hơi tồ không nhỉ?
PS: Derek bây giờ bơi siêu lắm ấy. Bơi 7m-10m được tốt. Bơi sấp và bơi ngửa đều được. Không những thế, còn biết lặn nữa. Chỗ nước sâu gần 1.5m mà Derek lặn vèo môt cái là xuống đáy!
Derek làm Spiderman
Cười sung sướng: