Friday, October 7, 2011

TGIF!

Sáng mới 6 giờ chưa kịp mở mắt ra đã có tiếng eo éo đòi mặc quần shorts.  Cái thằng Derek, ngày hè nắng chang chang hơn 40 độ thì toàn đòi mặc quần jeans, đến lúc trời mát lạnh thì ngày nào cũng tương quần shorts đi học.  Không tài nào mở mắt ra được, mình bảo nó tìm trong tủ ấy.  Nó bảo hết rồi chỉ có jeans thôi rồi òa lên khóc.  Mình bảo ờ tí nữa mẹ dậy mẹ lấy trong máy sấy cho, mẹ mới giặt đêm qua chưa kịp gấp.  Nó muốn quần shorts ngay bây giờ cơ, nó không muốn tí nữa, thế là nó càng gào lên tợn. Stress 1.

Một lúc sau mình mới mở mắt ra được thì phát hiện ra đầu mình nhức một nửa trái, cứ nhói lên ray rức. (Sau 1 tuần bị rối loạn tiền đình, cứ nằm xuống là mọi thứ quay tít thò lò, vừa khỏi thì lại migraine.) Chưa kịp bước ra khỏi giường thì thằng Derek lại mè nheo về cái xe màu green của nó.  Đi đâu nó cũng mang cái xe đó theo, đi ngủ cũng bỏ túi quần.  Nhưng đêm qua nó đái dầm, mẹ thay quần cho nó, bây giờ mất xe. Mắt nhắm mắt mở đi tìm cho nó, tìm mãi chả được.  Mẹ không tìm được đâu, Derek lấy xe khác chơi nhé, nó lại òa lên khóc thêm đợt nữa.  Stress 2.

Rồi, quay ra cởi tã cho Landon.  Landon ban ngày thì bỏ tã hoàn toàn rồi, nhưng ban đêm vẫn mặc đề phòng đái dầm.  Hôm nay không những nó đái ướt nhẹp cái tã, mà còn làm thêm một bãi vàng thoi nữa. Mình bảo sao Landon lại i nặng ra tã thế này, muốn ị cứt thì phải vào potty chứ.  Mới nói một câu, thế mà nó giận dỗi, bắt đầu gào lên ầm ĩ.  Daddy nó một năm 52 tuần thì đi vắng hết 45, chỉ ở nhà chủ nhật thứ bảy, thế mà nó gào "daddy, daddy" thê thảm, gào như mình là mẹ mìn không bằng.  Chán chả buồn dỗ. Nửa đầu trái vẫn nhức nhối. Stress 3.

Lấy đồ ăn uống cho chúng nó xong xuôi, thấy 2 thằng đang chơi vui vẻ, mình bảo 2 đứa chơi ngoan, mẹ tắm cái để đi làm không bẩn quá.  Chúng nó cười, mommy bẩn quá, hí hí.  Thế mà, mình vừa mới xát dầu gội đầu lên tóc thì có tiếng thằng em khóc inh ỏi ở ngoài, đập cửa nhà tắm ầm ĩ, không biết chuyện gì xảy ra nữa.  Đang vội vàng cho mau cho lẹ thì thấy tiếng thằng anh hòa thêm vào dàn đồng ca, khóc nức nở, mommy chùi đít cho Derek.  Ôi sao mà good timing thế không biết.  Tắm xong chả đỡ đau đầu tí nào mà migraine lại càng thêm dữ dội.  Stress 4.

Choàng mỗi một cái khăn tắm trên người, mình đi ra chùi đít thằng anh. Rồi đánh lạc hướng thằng em, bảo nó, tóc mẹ ướt, Landon sang nhà tắm kia lấy cho mẹ thêm 1 khăn tắm nữa đi. Được mẹ nhờ cậy, nó vui vui vẻ vẻ ton tót đi ngay.  Chưa được mấy giây sau, lại thấy tiếng 2 thằng chí chóe ầm ĩ. Thì ra thằng anh giành nhau với thằng em, ai cũng muốn lấy khăn cho mẹ.  Thì thôi, Landon đưa khăn này cho mẹ, Derek lấy khăn khác cho mẹ đi, không tranh nhau.  Nầu, Derek không thích, hu hu hu. Stress 5.

Một lúc sau thấy thằng Derek đã thay quần jeans chạy vòng vòng trong nhà.  Thế mà lúc sáng sớm đòi quần shorts thảm thiết thế.  Rồi nó hớn hở cầm cái xe màu green trên tay chạy ra khoe, Derek tìm được xe màu green rồi.  Mình bảo, Derek giỏi ghê cơ.  Nó hơn hớn, DEREK GIỎI GHÊ SỢ ha mommy! Rồi nó đưa xe cho thằng em, đây, Derek cho Landon xe màu green này, Derek có xe màu black rồi. Lúc trước nó khóc không biết bao nhiêu nước mắt cũng chỉ vì không tìm được cái xe này.  Thật không hiểu nổi.

Lúc ngủ dậy thường là cái lúc sảng khoái nhất trong ngày, nhà nghiên cứu tâm lý bảo thế.  Vầng vầng. Mình cũng thấy thế, lúc sảng khoái nhất là thế đấy.  Tối nay, chồng mình đi công tác về, sau một tuần ở khách sạn 5 sao, ăn uống toàn ở nhà hàng, sẽ bảo vợ, sao dạo này em lại hay cáu kỉnh thế nhở.  Sao thế nhở?? Nhở???