Wednesday, November 23, 2011

Knock knock

Landon mới 2 tuổi đã biết kể knock-knock joke. Knock-knock joke là một kiểu đùa rất phổ biến ở Mỹ, cái trò đùa ấy như thế này:
Người 1: Knock knock (cốc cốc)
Người 2: Who's there (ai đó?)
Người 1: X (X: một tên người hay đồ vật)
Người 2: X who? (X nào, X là ai?)
Người 1: X Y and Z (đây chính là punch line, chỗ buồn cười của trò đùa, người 1 sẽ trả lời X là gì, thường là một từ cùng âm khác nghĩa với X ban đầu, làm cho người bị đùa bất ngờ).

Quay lại với chuyện của Landon. Landon tự nhiên nghĩ ra cái joke thế này (Landon là người knock knock, Daddy trả lời).
Knock knock
Who's there?
Daddy
Daddy who?
Daddy của Landon!

Nói rồi Landon cười! Landon mà cười, không phải chỉ có môi cười, mà mắt mũi cũng cười theo, thậm chí cả chân tay, cả người, thậm chí cả răng cũng cười. Mỗi lúc nó cười, như thể là nó chưa từng bao giờ được vui như thế, người nó gập lại, 2 tay đập 2 bên như 2 cánh ruồi, 2 chân thì xoắn vào nhau, mũi thì chun lên, mắt híp cả lại như một đường chỉ, bao nhiêu răng khoe ra hết, mà răng nó thì trắng muốt mà da lại đen nên càng nổi bật. Nhìn nó cười, cấm có ai không cười theo nó được. 

Ở nhà với Landon lúc nào cũng vui, nếu không vui cười thì cũng vui tai.  Tại vì Landon như một cái radio, sáng sớm mở mắt ra là bắt đầu nói. Nói một mình. Rồi suốt ngày thấy Landon nói lép bép không ngừng. Khi đi ngủ cũng mang theo xe máy đồ chơi, tắt đèn nằm xuống rồi vẫn cầm xe lượn trong không khí, miệng làm như xe đang chạy: "vrừm vrừm, ngoèo ngoèo ngoèo... Oh no, I turn around! ngoèo ngoèo!" Khi nào không nói thì Landon đi trêu chọc người khác, nhất là anh Điển. Giật đồ chơi của anh chạy đi. Anh đòi xem tivi thì Landon không thích, anh thích xem phim này thì Landon thích phim khác, tóm lại cứ làm anh mếu máo thì Landon cười toe toét lấy làm thú vị lắm. Mà anh thì 4 tuổi rồi, còn em mới 2.

Anh Điển thì rất là nghe lời mẹ, mẹ nói gì là anh làm theo răm rắp. Anh Điển mà phạm lỗi mẹ chỉ cần mẹ nhắc tới time-out là ảnh khóc biết lỗi ngay. Landon thì, ôi thôi. Mẹ gọi Landon thì Landon lờ tit tìn tịt đi như là mẹ gọi ai ấy. Mẹ nói không nhảy kẻo té thì Landon chắc chắn sẽ nhảy luôn, mẹ bảo đừng bước ra đường thì lao ra luôn, tóm lại mẹ nói Landon, nó làm như mẹ nói ai ấy không phải nó. Mẹ mà time-out thì nó cười toe toét rồi chạy đi luôn. Mẹ cố tình bắt nó vào phòng thì mẹ chưa kịp quay người là nó tót ra ngoài rồi.

Nhưng mà Landon rất bám mẹ. Mẹ đi đâu Landon cũng thích lon ton đi theo. Mẹ bảo Landon là cái đuôi của mẹ. Landon phản pháo lại ngay :"mẹ là cái đuôi của Landon." Landon là thế, nhiều khi người ta nói Landon không hiểu gì lắm nhưng mà vẫn cãi lại như thường. Mà rất đanh đá. Có lần Landon tìm được đồ chơi, mang ra khoe mẹ: "I found it, I found it!" Daddy thấy thế trêu:"daddy found it!" Nó lườm lườm daddy, nhìn daddy qua khe mắt, lẩm bẩm từng chữ trong miệng :"Not. you. found. it" rồi quay sang tíu tít với mẹ như không có gì xẩy ra.

Nó vậy, nhưng mà không thể không yêu nó được. Knock knock joke của nó nói với mẹ như thế này:

Nó: Knock knock!
Mẹ: who's there?
Nó: Landon!
Mẹ: Landon who?
Nó: Landon love mommy!



Monday, November 7, 2011

Landon và mấy chuyện tháng 10

Thằng Landon 2 tuổi rưỡi, mặc quần jeans Old Navy cỡ 2T (2 tuổi) mà vẫn phải xắn một gấu mới vừa, 2 tay bỏ túi quần, 2 con mắt đen lấp lánh bên dưới mấy sợi tóc mái mẹ cắt bị lẹm.  Buổi sáng ngủ dậy, phần tóc trên đỉnh đầu nó thường dựng đứng lên như cái mào gà.  Mẹ nhìn nó mà phát phì cười, mẹ bảo lêu lêu Landon tóc dựng ngược kìa, còn nó thì khẽ lắc lắc cái đầu cho tóc bay qua bay lại, để mẹ cười tít cả mắt lại, còn nó vẫn giữ vẻ thản nhiên lạnh lùng, chỉ có đôi mắt là ánh lên những tia tinh nghịch.  Chả bù cho anh Điển, chả hài hước tí nào, tóc anh mà đứng lên thì anh sẽ bắt mẹ bôi nước lên đầu ảnh rồi lấy lược chải ép tóc xuống cho "đẹp chai".  Gần đây anh Điển học ABC ở trường, về nhà cứ bắt mẹ hát bài ABC với anh.  Mẹ với anh hát thì Landon chả hát, rồi lúc một mình thì nó nghêu ngao :"Ầy bì xi đi í ep-ph gi, ờ...ờ, eo em en  âu pì, kiu a ets ơ ơ đabliu goai en dì" (A B C D E F G ... L M N O P... Q R S... W Y and Z.) Ngoài mấy chữ cái mà nó "bỏ qua" thì những chữ còn lại cũng đúng ra phết hi hi. 

Mà Landon còn baby lắm, ban ngày có thể mải chơi không cần mẹ lắm, chứ ban đêm thì chỉ có mẹ mới dỗ nó ngủ được, mà mẹ cũng có cách dỗ gì đặc biệt đâu, chỉ đặt tay lên bụng nó để nó mân mê sờ tay đến khi díp mắt lại.  Có lần mẹ để bố dỗ nó ngủ, nó buồn ngủ đỏ cả 2 mắt rồi vẫn cứ nằm rên rỉ "mommy mommy" đến khi nào mẹ vào thì mới thôi. Nhưng mà Landon chỉ bám mẹ buổi tối thôi, ban ngày thì lại nịnh bố lắm.  Bố đi công tác vắng, cuối tuần về nhà là Landon vui hẳn ra, đi tung tăng, miệng hát "I like daddy, I like daddy!"  Daddy mà hỏi "Landon con ai?" thì bảo giờ nó cũng nhanh nhảu "Landon con daddy!" Có lần 2 đứa chơi đạp xe, Derek đưa bố giữ con chó bông của Derek, đưa mẹ giữ chó bông của Landon.  Landon thấy thế, chạy lại, giật chó bông khỏi tay mẹ, lại lấy chó đánh cho mẹ mấy cái, rồi đưa cho bố giữ. Mẹ đành phải giở bài "tối không cho Landon ngủ với mẹ nữa" ra, thế là nó vội vàng đưa chó bông cho mẹ cầm, còn bảo "mommy giữ bông cho Landon, tối Landon ngủ với mommy!" Landon biết nịnh ghê cơ. 

Landon càng lớn càng thân thiết với anh Điển.  Suốt ngày 2 anh em líu lo chuyện trò, nhiều khi mẹ cũng không hiểu chúng nó nói gì mà chúng nó có vẻ tâm đầu hợp ý lắm.  Suốt ngày thấy Điển í ới "Landon ơi, đi đạp xe!" "Landon ới, đi chơi!"  Có lần 2 anh em ngồi vắt vẻo xem bố làm vườn, thằng anh ngó thằng em rồi nhận xét "You're so cute"!" rồi ghì cổ em thơm chụt một cái!!! Dạo này mát trời, hai anh em suốt ngày ra ngoài sân chơi. Buổi sáng nhiều khi mẹ chưa ngủ dậy đã nghe tiếng 2 anh em chạy xe ngoài sân, thằng anh thì đạp thật lực, phóng xe như điên, thằng em thì cứ nhẩn nha, anh đạp được 4- 5 vòng rồi thì em mới được một vòng.  Lúc thằng em cần vào nhà đi pee-pee, em thì ngồi bô còn anh thì cũng ngồi nhấp nha nhấp nhổm bên cạnh, chờ em "xong việc" thì lại tíu tít ra sân chơi tiếp.  Có lúc em ngủ trưa dậy trễ thì anh cứ ra ra vào vào chờ em dậy mãi, rồi không dám gọi em dậy sợ mẹ mắng thì anh lại rón rén ngồi lên giường lén rung nệm để đánh thức em.  Tới lúc ăn cơm thì "Derek muốn ngồi cạnh Landon!" rồi 2 anh em chen chúc ngồi chung một ghế.

Hôm trước Halloween bố mẹ đưa 2 đứa đi xin kẹo (trick or treating).  Landon thì làm super man, còn Derek dĩ nhiên là spiderman rồi. Mẹ cực kì bất ngờ là Derek vẫn còn nhớ chuyện đi xin kẹo năm ngoái, nó hào hứng khi nghe mẹ nhắc tới "trick or treat", lại còn bảo mẹ Derek xin kẹo xong Derek sẽ ăn kẹo ngay ở vỉa hè :)  Hai anh em đi tới đâu người ta cũng thích.  Landon lẫm chẫm dễ thương, lại là super man duy nhất trong khu phố.  Còn spiderman thì nhiều vô kể, baby spiderman có, big spiderman có, còn Derek tự nhận là "big boy spiderman".  Nhưng ai cũng khoái spiderman Derek, vì nó là spiderman duy nhất mang đủ phụ kiện kể cả mặt nạ và găng tay, như thế mới là spiderman chứ!  Tự nó khăng khăng đòi mặc đủ bộ như vậy, và dứt khoát không chịu cởi mặt nạ ra dù mặt nạ có làm vướng tầm nhìn của nó tới đâu.  Landon lúc đầu thì hơi nhút nhát, nhưng chỉ đi 1, 2 nhà là nó khoái, sau đó cứ chen với các anh chị khác lên đứng ngay hàng đầu để nhận kẹo.  Giỏ kẹo của nó mỗi lúc một nặng, mà dứt khoát không cho mẹ lấy bớt kẹo ra.  Cuối cùng nó "tuyển mộ" được bác Lan, bác Lan cầm giỏ kẹo cho nó, khi nào tới trước cửa nhà người ta thì nó lấy lại chìa giỏ ra nhận kẹo, xong xuôi đưa giỏ ngay cho bác Lan cầm tiếp. Bác Lan tự nhận là "trợ lí" của nó, hí hí.  Tối hôm đó 2 anh em được một bữa kẹo no nê.  Về nhà, Điển xin mẹ ngày mai cho đi xin kẹo nữa, nhưng mẹ bảo mỗi năm chỉ có một Halloween thôi. Nhưng mà Derek thích có tới bốn cái Halloween lận, giơ 4 ngón tay lên, "four, mommy, four là bằng ngần này!" Landon chả kém cạnh, giơ cả bàn tay lên, "Landon muốn năm Halloween!"

May quá, không phải chúng nó cứ muốn gì là được nấy! :)

PS: ảnh chụp với ông bà nội, từ hồi đầu tháng 10...