Derek 5 tuổi rồi mà nói tiếng Việt vẫn ngọng líu ngọng lô. Phát âm tiếng Anh thì lại rất chuẩn. Ngôn ngữ đầu tiên của nó là tiếng Việt cơ mà, không hiểu sao lại thế. Nó gọi "bà ngoại" thì thành ra "pà ngoại", "nước" thì thành ra "nước-k" (phát âm rõ cả chữ "c" ở cuối), hay "mất" thì thành "mất-ch" (phát âm cả chữ "t" ở cuối). Có lần Derek thấy mẹ ăn bánh, nó tò mò hỏi mẹ "Mommy ăn gì thế, có nhon không, có nhọt không?" (có ngon không, có ngọt không). Nó nói được chữ "ng", cụ thể là vẫn gọi "pà ngoại", nhưng cái từ ngon ngọt thì thành ra "nhon nhọt", sửa hoài vẫn sai.
Nhưng mà Derek bây giờ đã biết đặt ra nhiều câu hỏi làm đau đầu mommy rồi. Kiểu như, tại sao nước lại làm cho mình nổi lên, tại sao ô tô lại đi được, v..v... Hoặc "mommy ơi, làm sao mà có baby?" "Ờ, ờ, thì là daddy đặt trong bụng mommy một cái hạt giống nhỏ, rồi mommy nuôi trong bụng mommy cho lớn lên thành baby, rồi mommy đẻ ra." "Thế daddy đặt hạt vào bụng mommy như thế nào? Mommy đẻ ra ở đâu?" Ôi ôi không những đau đầu mà còn đau tim nữa :)
Rồi lại còn biết phê bình mommy nữa. Có lần mommy đang chơi bubble mania trên ipad, Derek chạy lại thủ thỉ "Mommy, Derek thấy, là mommy thì không có chơi game hoài như vậy." Hic.
Và đã bắt đầu ấp ủ những "hoài bão." Có điều hoài bão ấy cứ thay đổi liên tục. Lúc thì, lớn lên Derek sẽ thành ninja, hey-ah, hey-ah (múa may luôn). Mấy hôm sau đã thấy thay đổi, mommy, lớn lên Derek sẽ làm car racer! Derek là thế, boyly boy dễ sợ luôn, không một chút gì gọi là nữ tính cả. Nhưng gần đây thì Derek thay đổi ý định rồi. Bây giờ Derek chỉ muốn lớn lên đi bán đồ chơi thôi.