Friday, March 21, 2008

Thỏ Bông bị ốm

"Thỏ Bông bị ốm
Miệng cứ xuýt xoa
Chốc chốc kêu la
Mẹ ơi con ốm!"

Em bị ốm thật rồi. Mấy hôm trước em chỉ húng hắng ho, còn biết làm điệu bộ thè lưỡi ra khi ho nữa, trông yêu yêu là. Thế rồi ba hôm nay, tiếng ho bắt đầu khàn dần đi, và tiếng thở của em nghe khò khè đến thương. Bất kể ngày hay đêm, đang ngủ em thường giật mình tỉnh giấc vì em không thở được. Thương thương làm sao những lúc nửa đêm, mẹ thường phải bế đứng em lên bên cạnh cái humidifier, và em cứ thế gục đầu vào vai mẹ mà ngủ. Thương thương làm sao những nhịp thở gấp gáp, khó nhọc, và những cơn ho khục khục nghe mà muốn rơi nước mắt. Nhưng thương nhất là khi em thức, em vẫn vui vẻ như không, em không như Thỏ Bông, vẫn nói liên tục những câu "ta ta ta, ta ta ta tí ta" với cái giọng khản đặc.

Hôm qua mẹ đã đưa em đi bác sỹ rồi. Bác sỹ bảo trong cổ họng và mũi của em dường như có rất nhiều đờm, nhưng phổi em nghe trong lắm, và em không bị sốt. Có vẻ như em bị cảm do siêu vi trùng, gần đây có con siêu vi trùng gì gì ấy mẹ không nghe rõ, và thông thường thì nó sẽ làm em ốm khoảng 10 ngày. Bác sỹ dặn dò mẹ nhỏ nước muối Little Noses vào mũi cho em, và bế em ngồi mỗi khi em ho để đẩy đờm ra ngoài, vì em còn bé quá nên không được dùng thuốc gì cả. Bà còn dặn nếu em bị sốt, hoặc bị stridor (tắc khí quản trầm trọng) thì phải đưa em lại khám ngay.

Hôm nay em bắt đầu chảy nước mũi rồi. Nhưng em không bị sốt, và rất ngoan, vẫn ăn sữa như thường dù cổ họng em rất đau. Em kiên cường lắm, hôm đi tiêm chủng về em cũng có sốt, có quấy mẹ đâu. Mẹ thương em quá thôi, little warrior của mẹ.

Thật may là tuần này em vẫn được ở nhà, và có bà nội chăm sóc em lúc mẹ đi làm. Nhưng tuần sau em phải đi nhà trẻ rồi…

Hôm nay lại bão tuyết ở Chicago, có lẽ đêm nay bố sẽ không về nhà.

Arizona nắng ấm một chiều Good Friday, mà sao bão tuyết trong lòng mẹ.

No comments:

Post a Comment