Friday, August 29, 2008

Me va con

Mẹ và con
- Mẹ ơi, bông hoa kia
Là của ai hở mẹ?
Cái màu xanh trên cửa
Kia nữa là của ai?

- Của con đấy con ơi
Đều của con tất cả
Cái màu xanh trên cửa
Cái bông hoa cuối vườn
Ông mặt trời chiều hôm
Tiếng chim kêu buổi sáng
Cái mặt ao lặng lặng
Có con cá đang bơi
Cái dòng sông trôi trôi
Có con thuyền mới đỗ...
Là của con cả đó
Cả mẹ cũng của con.

Con ôm mẹ con hôn:
- Của con sao nhiều thế?
- ừ của con nhiều quá
Nhưng mẹ lại nhiều hơn
Vì tất cả của con
Mà con là của mẹ

(Xuân Quỳnh, 1972)

Thursday, August 28, 2008

Porcupine hair

Có một hôm mẹ em phát biểu như thế này:

"Chờ bao nhiêu lâu cuối cùng thì cũng đến cái ngày mà mẹ mong chờ!"

Đố biết cái ngày đó là ngày gì?

Dì Hin đoán mò: "ngày Ku biết bò?"

Không, thực sự em biết bò thì mẹ mừng lắm, nhưng mẹ cũng không sốt ruột cho lắm. Kể ra thì từ ngày em biết bò mẹ cũng nhàn ra khối, cứ việc để em xuống sàn muốn đi đâu thì đi, không cảm thấy guilty vì không chơi với em như lúc chỉ biết nằm ngửa. Nhưng đó không phải là việc mẹ đang nhắc tới.

Thế thì là cái gì?

Là ngày mà tóc em đủ dài để có thể nằm xẹp xuống ngoan ngoãn chứ không dựng đứng lên như bàn chông như thường thấy.

Trông em cứ gọi là đẹp trai ra đến mấy lần. Tuy nhiên tóc em cũng chỉ ngoan ngoãn lúc mới tắm gội, chứ em mà đi ngủ một giấc, tỉnh ra, tóc em cũng "dậy" luôn. Nói chung tóc em thường ở trong tình trạng thế này:

.

Thực ra, tóc em rất mềm mại, mà sao lại nổi loạn như thế mẹ cũng không biết nữa. Khi vừa sinh ra, em đã một đầu tóc:

Tóc em, niềm "tự hào" của mẹ. Đẹp không?

Sau đó bố đã cắt:

Và tóc em bắt đầu "vùng lên" (trông tóc y như cái nóc nhà ấy):

để rồi bố em phải dẹp loạn:

Tóc em cũng dần dài ra, nhưng sao cứ như lông nhím thế này nhỉ:

.

Từ đó mẹ em cứ âm thầm chờ mãi. Bởi vậy mới hiểu tại sao mẹ lại thốt ra một câu như vậy: "Chờ bao nhiêu lâu cuối cùng thì cũng đến cái ngày mà mẹ mong chờ!" Có một ngày đẹp trời, tóc em đẹp thế này:

.

.

Còn lại, dù phần lớn tóc em xẹp xuống, vẫn có một số phần tử ngoan cường làm nên kiểu đầu nhím. Và rồi mẹ chợt nhận ra kiểu đầu nhím của em hình như, hình như có người copy cat.

Nhìn nhé:

.

Dẫu sao, vẫn không đẹp bằng ORIGINAL:

.

.

Một ngày rỗi hơi, thảnh thơi, vui vẻ, vì ... em ngoan, "đi học" đã quen chỉ sau có 3 ngày, không khóc, không theo mẹ, thật ra em tự nguyện đòi đi!

Wednesday, August 27, 2008

em lai di hoc

Hè qua rồi đến thu sang, các dì về nhà đi học, và bé cũng "đi học" trở lại...

Ngày thứ 3 đi học, mẹ lái xe còn bé ngồi sau hát... opera (đại khái như thế này này: "bì xi bừ xa bà..á..a...a..á..à...", bé hát ngân nga rất dài hơi, và lời hát thì... mẹ chẳng hiểu gì cả, không phải opera thì là cái gì...). Lúc mẹ chào tạm biệt, mặt bé buồn thiu, mắt ngơ ngác, dường như nước mắt ngân ngấn, nhưng mà không khóc tẹo nào. Mẹ khoe với bố là bé rất lì, và thông minh. Bé thông minh vì chỉ 2 ngày thôi là bé đã hiểu tất cả, bé hiểu là bé đi học ngoan cho bố mẹ yên tâm làm việc, và chiều về mẹ sẽ đón bé về nhà. Bé lì vì bé chỉ nhìn mẹ với cái miệng hơi mếu, nhưng không khóc, không theo, còn mẹ đi rồi mà dường như muốn khóc trong lòng. Nhưng mẹ rất yên tâm. Mẹ gửi bé ở nhà bà, bé được chăm sóc kĩ lưỡng, được chơi với các anh chị, và nhất là không bị lây bệnh nhiều như hồi đi daycare (trộm vía). Bà trước đây từng là cô giáo, lại dịu dàng cẩn thận, và bà chỉ nhận trông tổng cộng có 3 em, 2 em kia 2 và 3 tuổi rồi, nên mẹ chắc bé sẽ được chăm sóc tốt. Mẹ chỉ lo bé nhớ nhà nhớ bố mẹ mà không vui.

Chỉ cách đây 2 ngày thôi bé còn chưa hiểu gì, và chuyện ngày đầu tiên đi học của bé kể cho ai nghe cũng muốn khóc. Buổi sáng cả bố và mẹ cùng đưa bé tới nhà bà. Bé rất vui, tưởng được đi chơi, tới nơi là sà xuống thảm ngay giành đồ chơi với anh Brandon (3 tuổi). Ở nhà bà nhiều đồ chơi lắm, và bà thì to lớn ấm áp lại dịu dàng, nên bé rất thích. Bố mẹ đi bé cũng khóc theo chút chút, nhưng ngay lập tức lại theo anh chơi ngay. Nhưng chắc bé cứ tưởng bé chơi ở đây tí xíu rồi bố mẹ tới đón, nên cứ nghe tiếng kẹt cửa là bé lại ngó ra khóc. Tới 2 giờ chiều anh Tony (con trai bà) đi học về, bé nhìn thoáng qua cứ tưởng là bố, nên khóc đòi thảm thiết. Tới khi anh Tony trong phòng đi ra, biết không phải là bố, thì bé lại tủi thân khóc nức nở đến cả nửa tiếng đồng hồ. Và cứ mỗi lần có tiếng mở cửa, là một lần bé lại thổn thức mong ngóng... Buổi chiều chỉ có mình mẹ đón bé, về nhà cũng chỉ 2 mẹ con... Và dường như bé hiểu. Bé thực sự hiểu, vì hôm sau đi học bé không còn mong ngóng bố theo từng tiếng kẹt cửa nữa. Và khi mẹ đón bé về thì bé ôm chặt lấy mẹ vui vẻ, về nhà cũng ngoan ngoãn chứ không quấy nhiễu giận hờn như hôm đầu nữa.

Bé càng ngoan mẹ lại càng thương. Mẹ không ngờ bé mới hơn 10 tháng tuổi mà lại biết đến như vậy, và mẹ càng cố gắng đi làm trễ và về sớm với bé. Nhưng cho dù mẹ có ở chỗ làm, và bố có ở tận Ohio hay ở đâu chăng nữa, thì cả bố và mẹ luôn ở bên con trong ý nghĩ và nỗi nhớ, và mỗi ngày lại mỗi thêm yêu con, con trai bé bỏng.

(hiaz... dạo này thật khó mà chụp được một tấm ảnh "nghiêm chỉnh" của bé, vì bé cứ thấy máy ảnh là làm đủ mọi trò!!!)

Wednesday, August 6, 2008

in my arms

your baby blues
so full of wonder
your curley cues
your contagious smile
and as i watch
you start to grow up
all I can do is hold you tight

knowing clouds will rage and
storms will race in
but you will be safe in my arms
rains will pour down
waves will crash all around
but you will be safe in my arms

story books are full of fairy tales
of kings and queens and the bluest skies
My heart is torn just in knowing
you'll someday see the truth from lies

when the clouds will rage and
storms will race in
but you will be safe in my arms
rains will pour down
waves will crash all around
but you will be safe in my arms

Castles, they might crumble
dreams may not come true
but you are never all alone
'cause I will always
always love you

when the clouds will rage and
storms will race in
but you will be safe in my arms
rains will pour down
waves will crash all around
but you will be safe in my arms
in my arms

(Plumb)