Trung thu đầu tiên của em, không có rước đèn ông sao, không thắp đèn lồng, không chơi đèn kéo quân, không có tiếng trống tùng tùng dinh dinh... Nhưng trung thu của em có ông trăng tròn và sáng, soi rõ sân nhà. Và mẹ trải khăn ngay trên bãi cỏ sau nhà cho em ngồi "phá cỗ trung thu." Em không mặn mà gì lắm bánh trung thu (em chỉ lấy tay bóp nát bánh ra thôi), nhưng em có một buổi tối tuyệt vời trong óng ánh đèn trăng và nỉ non tiếng dế. Một lúc sau mẹ bế em vào nhà rửa tay đi ngủ thì trong tay em còn nguyên một cọng cỏ mà không biết em bứt từ lúc nào.
Bố bế em lên giường riêng của em. Bây giờ em ngủ riêng một mình chứ không ngủ chung với bố mẹ nữa. Thực ra em tự lập và thích ngủ một mình từ lâu, chỉ có mẹ là cứ thích bế em lên giường với mẹ thôi. Nhưng em xoay lung tung đạp vào mặt bố (và không bao giờ đạp mẹ) nên bố không ngủ được. Và mỗi lần bố trở mình thì cũng làm em thức giấc. Vì thế mẹ đành để em ngủ riêng để 2 bố con cùng ngon giấc.
Quay lại chuyện bố cho em đi ngủ. Em lập tức bò lại cái tù ti yêu quí định cho vào miệng, nhưng bố nhanh tay hơn giấu tù ti trêu em. Em bò đi bò lại, lật hết chăn hết gối lên tìm, nhưng không thấy. Giận quá, không biết bắt chước ai (bố đổ là bắt chước mẹ), em làu bàu: ỐI GIỜI ƠI!
Ôi giời ơi, buồn cười chết được!!!
Anh Trung thu:
"A', cai gi the?"
Em con be nhung da "Tran Quoc Toan" mot tay bop nat banh trung thu!
No comments:
Post a Comment