Friday, December 5, 2008

Em len 14, da lon roi

Em 14 tháng, vậy là lớn lắm rồi nhé. Thời baby đã là quá khứ rồi nhé. Vì vậy mẹ quyết định cho em giã từ vũ khí.

Bỏ tù ti.

Mẹ thật hết sức lo lắng. Vì đã từ lâu tuy em không bao giờ ngậm tù ti khi chơi, nhưng những lúc sắp sửa đi ngủ thì có 2 thứ không thể thiếu được: chó bông và tù ti. Mỗi khi mẹ đưa em lên giường là ngay lập tức em chạy lại hôn hít con Bông và tìm tù ti bỏ ngay vào miệng rất thích chí. Những khi ban đêm em giật mình tỉnh giấc thì chỉ cần mẹ đưa tù ti là em lại tự động nằm xuống ngủ. Không có tù ti, dứt khoát là em sẽ không ngủ đâu.

Nhưng mà em lớn rồi, việc ngậm ti chỉ là thói quen chứ không phải là cần thiết như trước nữa. Mà em càng thích cái tù ti thì mai mốt càng khó bỏ.

Nên mẹ quyết tâm. Mẹ độc tài lắm, mẹ giấu hết tù ti của em đi. Chấm hết, không khoan nhượng.

Nhưng quả thật là em lớn rồi! Em ngoan làm mẹ bất ngờ. Những lần đầu, trước giờ đi ngủ, mẹ bày trò cho em chơi mải miết, chơi đến mức muốn ngủ gục luôn. Rồi mẹ bế em lên đi một vòng. Chỉ khoảng 20 giây sau là em ngủ luôn trên vai mẹ, mẹ chỉ việc đặt xuống giường. Sau vài lần đó, em không cần ti giả nữa, tới giờ ngủ chỉ cần đặt em lên giường, em ôm con Bông lăn lộn độ 5 phút là ngủ.

Nhưng hôm qua, tròn 1 tuần không xì ke, em dứt khoát không chịu ngủ. Mẹ vừa đặt lên giường là thổn thức bò ngay đi tìm bố. Bố bế em lại phòng ngủ thì em lăn xả vào người bố khóc tức tưởi, dứt khoát không chịu ngủ. Trông em buồn ngủ lắm rồi. Mà thường thì em ít khi nhõng nhẽo với bố lắm, thường bắt nạt mẹ nhiều hơn. Thế là thế nào nhỉ.

Mãi sau bố mới phát hiện ra là tại vì trời lạnh. Đúng, trời lạnh, nên bố mặc áo khoác. Mà bố mặc áo khoác thì em tưởng bố sắp đi chơi. Mà bố đi chơi thì em phải đi cùng chứ ai lại ngủ ở nhà bao giờ?

Sau khi bố cởi áo khoác ra thì em híc híc hự hự một hai tiếng nữa rồi ôm con Bông lăn một vòng ngủ khò khò.

Em đúng là lớn thật rồi nhi? :)

No comments:

Post a Comment