Em Luật hơn 6 tháng tuổi 2 má mũm mĩm mịn màng, nhìn là muốn hun hít, nhưng thật ra em nhẹ cân và thấp hơn cả anh Điển hồi anh 6 tháng, mà anh Điển thì đã thuộc dạng "người dây." Mẹ thường đùa là tại em khôn quá nên người cứ quắt lại là như vậy. Mắt em một mí nhưng tròn xoe, trong veo veo, nhìn hiền lành ngô nghê lắm lắm, tóc em cắt mấy tháng rồi mà vẫn còn ngắn cứ đâm tua tủa như chôm chôm, tay em nhỏ xinh mềm mại, nhìn em chỉ muốn ôm thật chặt... Mới 6 tháng tuổi mà em đã biết lạ quen, người lạ thì em nhìn chòng chọc, có lúc còn khóc mếu máo, nhưng nhìn mẹ thì em cười toét ra, ôi, cười hiền ơi là hiền! Xoè tay ra bế là em cũng biết đưa 2 tay ra theo ngay. Ấy là vẻ bề ngoài, ít ai biết được em thực ra đanh đá tới cỡ nào. Em đang ngồi chơi một mình rất ổn, thoáng thấy bóng mẹ đi ngang qua là em gào như thể bị đau lắm cho đến khi mẹ phải bế em thì thôi. Em chưa muốn ngủ mà đặt em lên giường thì em sẽ hét cho vỡ nhà, bế em lên 2 hàng nước mắt đã ướt đẫm má, nhưng em cười ngay được... Rất biết mình muốn gì và muốn thì phải được!
Em thích ngồi quan sát mọi người, nhất là nhìn theo anh Điển chạy lăng xăng. Đồ chơi nào đưa em cũng thích nắm lấy rồi cho vào miệng gặm, chẳng là em đang rất ngứa lợi. Em cứng cáp, ngồi vững vàng rồi, nhưng mẹ vẫn phải cẩn thận ngồi cạnh hoặc đặt cái gối sau lưng bởi vì em thích là bật ngửa ra đằng sau ngay. Em cũng hay lăn khắp nhà tìm đồ chơi, vớ được cái gì là cho vào miệng cái đấy, thuờng thì mẹ cho em chơi thoải mái, nhưng có một anh chàng kia, cứ thấy em chơi gì là chạy lại giật mất, miệng kêu một tràng "No no no no". Ôi khổ thân em!
Em bắt đầu ăn dặm được khoảng hơn 2 tuần, nhưng đã biết ăn rất gọn gàng, khi nào không thích nữa là đã biết phun phì phì ra. Mỗi khi có ai ăn gì là em nhìn miệng người ta rồi chóp chép trông đến tội nghiệp, và ai đưa cái gì lại gần miệng là em đớp, bất kể. Những khi em ăn thì anh Điển cũng ngồi xúc sữa chua ăn bên cạnh, có lúc em ăn hết rồi mà anh Điển vẫn chưa xong, mẹ quay đi một tí, quay lại là thấy anh bón cho em ăn mà em ăn ngon lành!
Em có kiểu mút tay rất yêu, ấy là mút ngón giữa và ngón áp út, như thế này:
2 anh em:


Có một hôm, anh ấy cứ nằng nặc đòi mấy cục bông (cotton ball), mẹ không biết để làm gì mà anh ấy khoái thế. Mẹ vừa đưa cho anh ấy thì anh ấy nhăn răng cuời, vén áo ra ngay xoa xoa bông vào bụng, miệng nói "chích chích." Thì ra là anh ấy bắt chước ông nội (vốn bị diabetes) tiêm insulin vào bụng.
