Monday, April 20, 2009

Derek




Anh mua he

Vậy là mùa hè đã tới rồi... Mùa hè ở Arizona nóng lắm, nóng khủng khiếp, nên chẳng ai thích mùa hè. Vậy mà mùa hè năm nay có lẽ tới sớm hơn mọi năm, thật tiếc những ngày đông mát mẻ... Tranh thủ những ngày đầu hè, nắng còn chưa chói chang lắm và nóng còn chưa thiêu đốt, Ku ra vườn chơi và bố chộp ngay được mấy tấm ảnh "tóc dài quần ngắn" này :) Dạo này Ku nghịch ngợm phá phách lắm cơ... Nghịch đất, cào sỏi, bắt kiến, bẻ cây, chỉ nhìn em chạy qua chạy lại cũng chóng hết cả mặt. Cây lựu bố trồng ra 6 bông hoa, mẹ đang hí hửng tưởng là sẽ có trái ai ngờ quay đi quay lại ông con vặt hết trơn, chỉ còn đúng một bông khuất ở phía sau ông con không thấy được hic hic. Em nghịch như vậy, nên khỏi phải nói để chụp được ảnh của em, thợ ảnh phải khó khăn đến mức nào.

Dù sao, vẫn được một bộ ảnh đáng yêu lắm!

 

 

 

 

 

 

Yêu không? Xinh không?

 

Wednesday, April 15, 2009

Con trai, con gai

Thứ bảy vừa rồi cả nhà đi shopping ở Costco, xong rồi tiện mua pizza ăn trưa ở đó luôn. Bỗng nhiên daddy nhận xét, "không biết bao giờ ở VN mới có cảnh bố đưa con đi chợ xong rồi cho con ăn như bên này nhỉ!" Mẹ nhìn xung quanh thì thấy ngay bàn cạnh mình là một ông bố da trắng đang bẻ đôi cái hot dog chia cho 2 thằng con ăn... Phía kia thì thấy một ông bố da đen với 2 đứa con, một trai, một gái, đứa con trai cũng khoảng 5 tuổi mà còn nhảy vào lòng bố ngồi ăn pizza... (không thấy các bà mẹ đâu cả.) Những cảnh như thế là quá đỗi bình thường nên mẹ cũng không để ý cho lắm, có chăng chỉ ngắm mấy đứa nhóc mà thôi. Quay lại nhìn ngay ở bàn mình thì thấy daddy cũng đang ôm Ku và cho con ăn, còn mẹ thì ngồi thảnh ngồi thơi, hí hí :)

Một lúc sau MD nghịch ngợm làm rơi cái túi xuống đất, ông bố Mỹ bên cạnh liền cúi xuống nhặt giúp viên kẹo bị rơi ra: "I think she dropped this." "Oh thanks" bố trả lời, nhưng còn mẹ thì đang trợn tròn mắt... "Anh không thấy ông đó vừa gọi con mình là gì à? ông ấy có bị mù không mà tưởng nó là con gái?" Quả thực mẹ hơi "mean", nhưng mà nhìn lại con mình không thấy có cái gì là giống con gái cả, này nhé, áo khoác xanh nước biển có hình thằng robot giống thằng transformer, quần xanh, áo phông bên trong cũng xanh nốt. (Nếu mà mẹ có con gái, mẹ đã cho mặc váy điệu đà, nếu có mặc quần áo thì chí ít cũng có một bông hoa và một cái nơ cài trên tóc, chứ dứt khoát không cho mặc một bộ màu xanh có hình thằng robot như thế này.) Đành rằng đây không phải là lần đầu tiên người ta nhầm con trai mẹ là con gái, nhưng mà lần trước con mặc nguyên một bộ Halloween nên không trách được, còn lần này... Giận muốn bốc khói, mẹ bảo bố mẹ sẽ dùng tông-đơ cắt tóc Ku thật ngắn để không ai dám gọi Ku là con gái nữa.

Nhìn này, người ta boyly như thế này, có giống con gái tí nào đâu (gần đây em rất thích đội mũ của bố, đi giày của bố, nghịch tools và dụng cụ làm vườn của bố...) :






Friday, April 10, 2009

An unfortunate evening

Finding yourself being locked out of the car will surely spoil your day. But it's truly a disaster if your 18 month old baby is locked inside the car as well.

And it's what happened to me late afternoon yesterday.

It was a usual evening when I was picking up my son from the babysitter's place. He wanted to play with my car key, and as always, I absent-mindedly let him so I could have a peaceful brief conversation with my babysitter about his day. Then I buckled him up in his car seat, and as I was about to grab the car key he had dropped under his car seat, my cell phone rang... Now if you ever exprienced those gold-fish memory moments, then you might be able to relate to what I did... Well, being a sleepdeprived, 8 month pregnant working mother most definitely (and maybe permanently) damaged your brain! I hurriedly closed his door, reaching toward the driver's door to get to my cell phone only to find that the car is locked! I couldn't believe it! My son must've locked it while playing with the key. And the key is inside the car. And my baby... I panicked. I hopelessly ran around the car pulling on every door...

So many thoughts ran through my head, and then I ran to ring my babysitter's door bell, barely could find my voice to speak: "auntie, auntie, I locked my boy inside the car. Hurry, can you lend me something so I can break the window to get inside?" She immediately realized what happened and tried to calm me down, insisting that breaking the window was not the best idea, and went to get her husband to help.

Meanwhile I ran through every possible solution in my mind... I had a spare key at home but of course my husband was out of town... Maybe I could borrow their car to drive home, but my car already blocked the driveway... Maybe I could call a locksmith but it was gonna take an hour or more for him to get here and by then my baby'd probably be running out of air inside there... I ran inside their home again and yelled: "auntie, uncle, I need to break the window, there is no other way, please lend me something..."

By then my babysitter had been able to explain what happened to her husband, who came out and dismissed my idea as crazy and unnecessary. Derek was crying in the car as I looked through the window, probably wondering why mommy left him in the car alone for so long. Meanwhile, my babysitter's husband got online and searched for a locksmith. I tried to calm down as she said being panic only made my unborn feel distressed (oh!) and went googling for a locksmith myself. I found a few legitimate looking contacts, and called them. One of them told me that he'd get here in 15 minutes. Good. Another one gave me a bit of advice: in general no locksmith will be able to get here that fast, I'd probably be better off calling 911... I called the other locksmith again to check to make sure that he'd get here fast only to find out that he's on the 101 and Indian School. I just drove here from Phoenix myself, and I knew he'd get here in more like 1 hour in stead of 15 minutes!

I was dialing 911. I couldn't wait anymore. I had barely hung up the phone when a huge fire truck came from nowhere and parked right in front of the house, and 6 huge firemen jumped out! They were huge (yeah, I know I said "huge" before), and yet so friendly, and I immediately felt somewhat relieved. I've got help. They tried to unlock the car, assured me that my baby was fine as it was cool outside... (apparently the baby was doing fine as he was smiling and watching the 6 firemen curiously.) He said if this had been a hot summer day then they'd just break the window. (My idea wasn't crazy, see...) It took them a while, as my car had a motion sensor and with my son inside moving, it had automatically activated the alarm, which meant that only using the remote key would work. They used a device to crack the door open a little bit, then using a stick to get the car key, and then finally the car's doors flung open...

It was a while after holding my baby that my senses came back to me. Now that I'd pulled myself together and all of them had gone, I realized how entertaining it must've looked watching six tall, well-built men surrounding the little car trying to rescue a baby, all of them very professional, polite, very caring, and handsome ;) One guy even gave my baby a little bear afterward before waving goodbye. It was not the first time that 911 had come to my rescue this year, and all of these incidents could've been avoided if daddy was home... Well, let's just say daddy has missed a few chances to look like a true hero in mommy's eyes :) The other time that I dialed 911 for help, well, is another story...


NOTE: 2 things I learned from this:

1. I would never ever again got locked out of the car, at least not with my son in it.

2. Calling 911 in situation like this, especially when it's hot outside, is appropriate. However, you can also call your auto dealer who will have the best mechanism to unlock the car. You can also call 1800-POP-A-LOCK who will unlock the car for you, for free, if your child is trapped in there. Also, breaking the window is appropriate if it's extremely hot outside because there's a risk that your child will get overheat very fast.

Tuesday, April 7, 2009

1 tuoi ruoi

Chàng trai của mẹ 18 tháng tròn, biết nhiều hơn, nghịch phá hơn, bướng bỉnh hơn, mà lại nhõng nhẽo hơn, thế là thế nào nhỉ? 18 tháng, chân đi đã vững, thậm chí em toàn chạy vèo vèo chứ không đi nữa, nhưng lại hay đòi bế, cứ đứng trước mặt mẹ giang rộng hai tay, đôi mắt khẩn khoản, giọng nói thỏ thẻ: "ma!" Đi ra vườn trước hoặc vườn sau chơi thì em tha thẩn đi lượm sỏi để mang khoe mẹ, đôi khi hứng chí lên thì tự trèo lên stroller ngồi kêu mẹ đẩy đi chơi. Trong nhà thì mẹ đi đâu em cũng lon ton chạy theo, mẹ nấu cơm thì ôm chặt chân mẹ làm human leg warmer, thậm chí mẹ đi restroom mà "lỡ tay" khoá cửa thể nào cũng có người ở bên ngoài đập cửa khóc ầm ầm đòi vào theo. Không biết có phải người ta biết mình sắp thành anh Hai nên người ta ráng nhõng nhẽo để mẹ chiều chuộng hơn không?

18 tháng, người ta cũng hay giận dỗi hơn. Mỗi khi em muốn chơi cái gì lắm lắm mà mẹ không cho là em giận, nhiều lúc lăn đùng ra hờn dỗi, nhưng nhiều lúc, (thương lắm cơ ấy...) không biết học ở đâu mà em kiềm chế được cơn giận... 2 mắt nhắm tịt, mũi chun lại, hít hà hít hà như thể nuốt giận và nước mắt vào trong, ta đây quyết không thèm khóc! Ôi hỏi có mẹ nào mà lại không tan chảy ra thành nước!

18 tháng, em có 16 bạn răng trắng muốt (thực ra thì 4 cái răng hàm cũng vẫn chưa mọc xong hẳn) và tự nhiên tiến bộ hơn hẳn cái chuyện đánh răng. Thường thì mỗi lần đánh răng thì là mỗi lần vật lộn với em, trừ phi đưa bàn chải cho em tự đánh chứ còn mẹ muốn đánh giùm em cho sạch sẽ thì chỉ có cách cậy miệng em ra thôi. Nhưng bây giờ em tự nguyện há miệng ra cho mẹ đánh, tuy đôi lúc vẫn chỉ thích mút cái bàn chải chùn chụt (chả là kem đánh răng rất "ngon" :) ) Em còn để cho mẹ cầm tay em, hướng dẫn em chải qua chải lại hàm răng rất đúng kiểu nữa.

Em nghịch ngợm hết cỡ đúng với tuổi của mình, leo trèo lên sofa, bàn ghế, và những chỗ trước đây là "an toàn" cho đồ đạc của mẹ thì bây giờ em lấy được tuốt. Em thích đồ chơi của em nhưng em thích đồ thật của người lớn hơn, từ xoong nồi, điện thoại, thức ăn, đến dụng cụ làm vườn, em đều thích mang ra chơi hết. Em khoái nhất là làm vườn với bố, và khi bố bật sprinkler tưới cỏ thì em chạy vào đứng ngay ở giữa chỗ nước đang phun cho ướt hết thì thôi.

Em 18 tháng rồi, lớn nhanh hơn tưởng tượng của mẹ, nhưng vẫn còn quá bé bỏng để làm "anh Hai". Mẹ hứa với em là mẹ sẽ cố gắng để em luôn được sống với tuổi thật của mình chứ không phải già dặn hơn để làm một anh lớn gương mẫu, nhé...


Wednesday, April 1, 2009

Flying penguins

This is AMAAAAZIng

Link:

http://www.youtube.com/watch?v=9dfWzp7rYR4

Love the video, a bird's gotta dream, right?

Flying Penguins (2008)

The BBC announced that camera crews filming near the Antarctic for its natural history series Miracles of Evolution had captured footage of Adélie penguins taking to the air. It even offered a video clip of these flying penguins, which became one of the most viewed videos on the internet. Presenter Terry Jones explained that, instead of huddling together to endure the Antarctic winter, these penguins took to the air and flew thousands of miles to the rainforests of South America where they "spend the winter basking in the tropical sun." A follow-up video explained how the BBC created the special effects of the flying penguins.

Other April Fools jokes:

http://www.museumofhoaxes.com/hoax/af_database/display/category/bbc/