Chàng trai của mẹ 18 tháng tròn, biết nhiều hơn, nghịch phá hơn, bướng bỉnh hơn, mà lại nhõng nhẽo hơn, thế là thế nào nhỉ? 18 tháng, chân đi đã vững, thậm chí em toàn chạy vèo vèo chứ không đi nữa, nhưng lại hay đòi bế, cứ đứng trước mặt mẹ giang rộng hai tay, đôi mắt khẩn khoản, giọng nói thỏ thẻ: "ma!" Đi ra vườn trước hoặc vườn sau chơi thì em tha thẩn đi lượm sỏi để mang khoe mẹ, đôi khi hứng chí lên thì tự trèo lên stroller ngồi kêu mẹ đẩy đi chơi. Trong nhà thì mẹ đi đâu em cũng lon ton chạy theo, mẹ nấu cơm thì ôm chặt chân mẹ làm human leg warmer, thậm chí mẹ đi restroom mà "lỡ tay" khoá cửa thể nào cũng có người ở bên ngoài đập cửa khóc ầm ầm đòi vào theo. Không biết có phải người ta biết mình sắp thành anh Hai nên người ta ráng nhõng nhẽo để mẹ chiều chuộng hơn không?
18 tháng, người ta cũng hay giận dỗi hơn. Mỗi khi em muốn chơi cái gì lắm lắm mà mẹ không cho là em giận, nhiều lúc lăn đùng ra hờn dỗi, nhưng nhiều lúc, (thương lắm cơ ấy...) không biết học ở đâu mà em kiềm chế được cơn giận... 2 mắt nhắm tịt, mũi chun lại, hít hà hít hà như thể nuốt giận và nước mắt vào trong, ta đây quyết không thèm khóc! Ôi hỏi có mẹ nào mà lại không tan chảy ra thành nước!
18 tháng, em có 16 bạn răng trắng muốt (thực ra thì 4 cái răng hàm cũng vẫn chưa mọc xong hẳn) và tự nhiên tiến bộ hơn hẳn cái chuyện đánh răng. Thường thì mỗi lần đánh răng thì là mỗi lần vật lộn với em, trừ phi đưa bàn chải cho em tự đánh chứ còn mẹ muốn đánh giùm em cho sạch sẽ thì chỉ có cách cậy miệng em ra thôi. Nhưng bây giờ em tự nguyện há miệng ra cho mẹ đánh, tuy đôi lúc vẫn chỉ thích mút cái bàn chải chùn chụt (chả là kem đánh răng rất "ngon" :) ) Em còn để cho mẹ cầm tay em, hướng dẫn em chải qua chải lại hàm răng rất đúng kiểu nữa.
Em nghịch ngợm hết cỡ đúng với tuổi của mình, leo trèo lên sofa, bàn ghế, và những chỗ trước đây là "an toàn" cho đồ đạc của mẹ thì bây giờ em lấy được tuốt. Em thích đồ chơi của em nhưng em thích đồ thật của người lớn hơn, từ xoong nồi, điện thoại, thức ăn, đến dụng cụ làm vườn, em đều thích mang ra chơi hết. Em khoái nhất là làm vườn với bố, và khi bố bật sprinkler tưới cỏ thì em chạy vào đứng ngay ở giữa chỗ nước đang phun cho ướt hết thì thôi.
Em 18 tháng rồi, lớn nhanh hơn tưởng tượng của mẹ, nhưng vẫn còn quá bé bỏng để làm "anh Hai". Mẹ hứa với em là mẹ sẽ cố gắng để em luôn được sống với tuổi thật của mình chứ không phải già dặn hơn để làm một anh lớn gương mẫu, nhé...
No comments:
Post a Comment