Wednesday, May 25, 2011

Đại hồng thủy ở nhà


Tình hình là nhà mình đã ổn định trờ lại sau chuyến đi VN, mọi thứ đã trở lại bình thường. Bình thường nghĩa là ăn ngủ đúng giờ giấc, mẹ đi làm, 2 con đi học, và bố tiếp tục đi những chuyến công tác vằng nhà. Bình thường cũng có nghĩa là 2 thằng con siêu quậy nước mũi chày ngắn chày dài mà vẫn chạy nhày tanh tách. Vâng, đã hoàn toàn bình thường trở lại.

Ngày hôm qua cũng là một ngày bình thường như thế. Chỉ hơi khác là em Landon không chỉ bị chảy nước mũi mà còn sốt (sốt từ đêm hôm chủ nhật) nên 2 anh em không đi học mà ở nhà với bố, tuần này bố không phải đi đâu xa mà làm việc ở nhà. Hôm kia 2 anh em cũng ở nhà mà không có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng có lẽ là tại thằng em nó sốt, mệt. Hôm qua nó vừa đỡ sốt. Thế là...

Buổi trưa mẹ đang ở chỗ làm thì liên tục nhận được điện thoại của bố làm mẹ vô cùng sốt ruột. "Em về nhà mà xem 2 thằng con của em!!!"

Đến 6 giờ tối mẹ về đến nhà. Vừa bước vào bếp thì thấy chân đi dính nhơm nhớp. Bố bào 2 thằng lấy hết mấy bịch nước hoa quả phun ướt hết nhau và đổ đầy ra nhà. Số là nước juice thì cất trong tủ đồ khô, có làm thêm hằn một cái then tít ở trên cao để chúng nó không mở được. Nhưng cái then ấy bây giờ vô hiệu, vì thằng anh nó thường lôi ghế ra đứng để mở.

Nhìn ra ngoài sân thì thấy 2 anh em nhem nhuốc còn hơn ma lem, từ đầu đến chân phủ một màu đen xì như than. Chính xác là than, than lấy từ trong cái đồ nướng bbq ngoài sân! Chưa hết, mẹ ra ngoài sân thì thấy ôi thôi, cây lựu yêu quí của mẹ mới ra quả nhỏ bằng cái nắm tay thôi, bị chúng nó vặt hết vứt lăn lóc dưới gốc. Dễ phải đến 20 trái lựu của mẹ thế là đi tong :((

Xách 2 thằng vào nhà tắm thì một cảnh tượng rùng rợn đang chờ đợi mẹ. Số là chúng nó vứt đầy giấy vệ sinh vào bô rồi xối. Giấy toilet thì nhiều, nghẹt hết bô, lại còn xối lấy xối để, thế là nước lênh láng tràn ra khắp nhà. Nhà vs ở Mỹ không có lỗ thoát nước như ở VN, nên nước cứ thể tràn ra như đại hông thủy, 2 anh em càng thêm khoái chí!!! Mẹ về thì nước đã hết, nhưng sàn thì còn ướt và dính đầy những mảnh giấy vệ sinh đã nát bết ra. :( Vào đến phòng ngủ thì tất cả quần áo trong tủ không cánh mà bay hết ra ngoài, nằm la liệt khắp mặt đất!!!!

Kết quả là mẹ tắm giặt cho 2 anh em, lau dọn nhà cửa từ 6 giờ đến 9 giờ tối mới xong, đói run cả bụng mờ cả mắt! Mẹ tức mình time out chúng nó mà chúng nó cứ cười toe toét như thể là được một ngày vui lắm. Ngày mai 2 anh lại đi học cho mẹ nhờ!

Monday, May 16, 2011

Anh va Em

Hai anh em cách nhau có một tuổi rưỡi, bởi vậy rất thân thiết suốt ngày quấn quít.  Ở đâu có thằng anh là thằng em phải chạy theo, và ngược lại.  Ngày nào, 2 anh em cũng bày trò ra chơi. Lúc thì thi nhau làm ếch ộp vừa nhảy chồm chộp vừa kêu "ribbit" khắp nhà.  Lúc thì em làm sư tử miệng gầm gào đuổi anh chạy tán loạn.  Hay là mỗi thằng 1 cái, phi ô tô chạy rầm rầm.  Lúc chán rồi lại bắt mẹ làm horsey cho hai anh em tranh nhau nhảy lên cưỡi, cười nghiêng ngả...  Hai anh em mà rủ nhau nghịch ngợm thì thôi rồi.  Thằng anh chuyên trị dắt em lại những chỗ mà bố mẹ không cho chơi, lấy đồ cho em phá để rồi mẹ bắt quả tang thằng em đang nghịch.  Nào là dắt em vào nhà tắm mở nắp chai dầu gội đầu ra đưa em, thế là em đổ ra hết.  Nào là bắc ghế mở tủ đưa em vào rồi 2 anh em bóp nát hết bánh đậu xanh. Rồi thì lôi em vào bếp lấy nồi niêu xoong chảo ra chơi đầu bếp, nấu Lego thôi chưa đủ, đổ thêm sữa với cereal vào cho thêm phần ngon miệng.  Lúc mẹ phát hiện ra thì toàn bộ lego đã dính những hạt cereal ngấm sữa ướt nhèm nhẹp.   Có hôm, mẹ đang nấu cơm dưới bếp sao thấy im ắng lạ thường, thì ra là anh đã lôi em vào nhà tắm, em đứng trong bồn tắm, anh đứng ngoài bồn tắm, lấy nước và xà phòng bubble bath dội em ướt nhẹp từ đầu tới chân.  

Đôi khi cũng tội nghiệp cho thằng em toàn bị thằng anh vẽ đường cho hươu chạy cái kiểu như vậy rồi bị bố mẹ bắt quả tang.  Nhưng thằng em một mình thì cũng nghịch không kém.  Người nó nhỏ xíu, gầy nhom, nhưng mà nó khỏe và chắc nịch.  Cái giường của mẹ nệm dầy, cao tới đầu nó, thế mà nó cứ leo lên rồi nhảy ào xuống, vừa nhảy vừa khoe :"Landon jump high!"  Cái ghế sofa kê sát tường, nó trèo lên cái chỗ tựa lưng rồi thả hai chân xuống, vì ghế kê sát tường nên nó không tuột xuống đất được, cứ thế treo lùng lằng!  Giấy vệ sinh của mẹ thì cứ thoáng một cái lại hết, tại nó lấy thả đầy vào toilet cho thắng anh nhấn nút xối.  Nó nhỏ bằng 2/3 thằng anh thôi nhưng mà 2 anh em giằng nhau thì thằng khóc thể nào cũng là thằng anh.  Nó tuy sức không bằng anh nhưng lôi thôi là nó cắn cho thằng anh khóc ngất.  Đồ chơi xếp hình với puzzle nó không thích thú chơi, mà chỉ chờ anh xếp xong là nó chạy lại gạt một cái làm đổ vỡ hết rồi chạy đi mất tiêu, để mặc anh tức đến phát khóc.  Ngày hôm trước, thằng anh đi tìm khắp nơi mà không thấy cái còi của nó.  Thế mà ngày hôm sau thằng em không hiểu thế nào và ở đâu lại tìm được cái còi.  Anh định giật lại, nhưng mà em đã nhanh nhẹn chạy lại mẹ tìm sự trợ giúp, vừa chạy, vừa phân bua: "Landon bắt được còi! Landon bắt được mà!"  Sao mà nó lém thế không biết!

Nó đanh đá như vậy nhưng dù sao cũng vẫn nhỏ hơn anh.  Nên hay bị anh "lừa."  Anh biết là em bé nên chẳng bao giờ tranh đồ chơi của em, anh có chiêu lịch sự hơn nhiều, ấy là "đổi." Mẹ mua đồ chơi thì thường chia cho mỗi thằng một cái, nếu không giống nhau y hệt thì cũng chỉ là khác màu sắc thôi.  Nhưng đôi lúc, anh lại thích đồ chơi của em hơn, hoặc anh thích cả 2. Giằng giật của em thì dĩ nhiên là không được rồi, anh liền tìm một thứ nào đó trong chỗ đồ chơi cũ, rồi mang lại đổi lấy đồ chơi mới của em.  Em còn bé, thấy anh đổi thì cũng vui vẻ, thế là anh lấy được đồ chơi của em nhưng vẫn huề cả làng!  Rồi có lúc, mẹ thấy rõ, thằng anh ngồi móc rỉ mũi ra, đưa em, xúi "ăn đi, ăn đi!"   Ôi đúng là anh bị cứt trâu!

Có hôm, em đòi mẹ bế, anh cũng đòi bế, mẹ bảo: "Hai anh em cùng đòi thế này mẹ biết bế đứa nào?"  Anh nhanh nhảu: "Mẹ bế cả HAI THẰNG!" Ừ, mẹ bế cả hai, mẹ yêu cả hai anh em lắm lắm!

Anh và Em ngày xưa



Và ngày nay

Thursday, May 12, 2011

Bé yêu 2 tuổi

Đã lâu lắm rồi mẹ không viết gì cho 2 anh em cả, mà đã ngừng viết rồi thì lại đâm ra lười biếng khó đổi, không có động lực gì có thể lay chuyển được... 

Nhưng hôm nay, em tròn 2 tuổi.  Mẹ vẫn nhớ ngày nào mẹ bế em từ bệnh viện về, bà ngoại hớn hở chạy ra đón còn mẹ thì cứ khóc tu tu.  Mẹ khóc vì em mới 1 ngày tuổi bé xíu, bé ơi là bé, nên ngồi cái carseat không vừa, có cái head support hẳn hoi mà đầu em cứ bị ngoẹo xuống ngực, thương ơi là thương. Thế mà thấm thoắt bây giờ em đã là một cậu bé 2 tuổi, nhanh nhẹn, thông minh và vô cùng láu lỉnh.  Sáng mẹ chưa ngủ dậy là em đã léo nhéo đòi mẹ thay tã "Mommy tã, Landon ướt hết in there!", rồi lại đòi uống sữa.  Khi bố giả vờ giành mẹ thì em rất quyết liệt, trèo hằn lên người mẹ nằm ôm rồi cãi với bố "MY HONEY MOMMY!"

Em biết mình là em nên em rất nhõng nhẽo.  Em chạy nhanh như gió, đi cầu thang thoăn thoắt, thậm chí còn nhảy từ trên giường/ghế sofa xuống đất được, mà suốt ngày đòi mẹ bế. Em mà đòi bế thì khó ai cưỡng lại được, 2 mắt em tròn mà hàng lông mi lại rợp, ánh nhìn tha thiết, mà giọng nói lại ngọt: "mommy bế Landon." Mẹ thì rất thích bế em, da em mềm mại, má em phúng phính mẹ chỉ muốn cắn.  Nếu không phài làm gì thì mẹ cứ bế em cả ngày cũng được.  Cũng may mà anh Điển sớm tự lập, thích chơi một mình nên càng lớn càng ít chuyện 2 anh em tranh mẹ :)  Có lẽ là học được từ anh Điển, nên em nói rất nhiều, và đặc biệt, phát âm rất rõ, có khi còn rõ hơn cả anh Điển. Nhưng có những lúc em nói mẹ không hiểu gì cả, như có lần vừa ngủ dậy em bảo mẹ "Mommy, Landon ăn chep-bì-dì, chep-bì-dì yummy!"  Nói thế thì bố của mẹ cũng chả hiểu được ấy chứ!  (sau khi em lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lấn thì cuối cùng mẹ cũng hiểu là em muốn ăn kẹo strawberry yummy.)

Hôm nay em 2 tuổi rồi. Happy Birthday my honey baby!
Mẹ yêu em lắm lắm.