Monday, May 16, 2011

Anh va Em

Hai anh em cách nhau có một tuổi rưỡi, bởi vậy rất thân thiết suốt ngày quấn quít.  Ở đâu có thằng anh là thằng em phải chạy theo, và ngược lại.  Ngày nào, 2 anh em cũng bày trò ra chơi. Lúc thì thi nhau làm ếch ộp vừa nhảy chồm chộp vừa kêu "ribbit" khắp nhà.  Lúc thì em làm sư tử miệng gầm gào đuổi anh chạy tán loạn.  Hay là mỗi thằng 1 cái, phi ô tô chạy rầm rầm.  Lúc chán rồi lại bắt mẹ làm horsey cho hai anh em tranh nhau nhảy lên cưỡi, cười nghiêng ngả...  Hai anh em mà rủ nhau nghịch ngợm thì thôi rồi.  Thằng anh chuyên trị dắt em lại những chỗ mà bố mẹ không cho chơi, lấy đồ cho em phá để rồi mẹ bắt quả tang thằng em đang nghịch.  Nào là dắt em vào nhà tắm mở nắp chai dầu gội đầu ra đưa em, thế là em đổ ra hết.  Nào là bắc ghế mở tủ đưa em vào rồi 2 anh em bóp nát hết bánh đậu xanh. Rồi thì lôi em vào bếp lấy nồi niêu xoong chảo ra chơi đầu bếp, nấu Lego thôi chưa đủ, đổ thêm sữa với cereal vào cho thêm phần ngon miệng.  Lúc mẹ phát hiện ra thì toàn bộ lego đã dính những hạt cereal ngấm sữa ướt nhèm nhẹp.   Có hôm, mẹ đang nấu cơm dưới bếp sao thấy im ắng lạ thường, thì ra là anh đã lôi em vào nhà tắm, em đứng trong bồn tắm, anh đứng ngoài bồn tắm, lấy nước và xà phòng bubble bath dội em ướt nhẹp từ đầu tới chân.  

Đôi khi cũng tội nghiệp cho thằng em toàn bị thằng anh vẽ đường cho hươu chạy cái kiểu như vậy rồi bị bố mẹ bắt quả tang.  Nhưng thằng em một mình thì cũng nghịch không kém.  Người nó nhỏ xíu, gầy nhom, nhưng mà nó khỏe và chắc nịch.  Cái giường của mẹ nệm dầy, cao tới đầu nó, thế mà nó cứ leo lên rồi nhảy ào xuống, vừa nhảy vừa khoe :"Landon jump high!"  Cái ghế sofa kê sát tường, nó trèo lên cái chỗ tựa lưng rồi thả hai chân xuống, vì ghế kê sát tường nên nó không tuột xuống đất được, cứ thế treo lùng lằng!  Giấy vệ sinh của mẹ thì cứ thoáng một cái lại hết, tại nó lấy thả đầy vào toilet cho thắng anh nhấn nút xối.  Nó nhỏ bằng 2/3 thằng anh thôi nhưng mà 2 anh em giằng nhau thì thằng khóc thể nào cũng là thằng anh.  Nó tuy sức không bằng anh nhưng lôi thôi là nó cắn cho thằng anh khóc ngất.  Đồ chơi xếp hình với puzzle nó không thích thú chơi, mà chỉ chờ anh xếp xong là nó chạy lại gạt một cái làm đổ vỡ hết rồi chạy đi mất tiêu, để mặc anh tức đến phát khóc.  Ngày hôm trước, thằng anh đi tìm khắp nơi mà không thấy cái còi của nó.  Thế mà ngày hôm sau thằng em không hiểu thế nào và ở đâu lại tìm được cái còi.  Anh định giật lại, nhưng mà em đã nhanh nhẹn chạy lại mẹ tìm sự trợ giúp, vừa chạy, vừa phân bua: "Landon bắt được còi! Landon bắt được mà!"  Sao mà nó lém thế không biết!

Nó đanh đá như vậy nhưng dù sao cũng vẫn nhỏ hơn anh.  Nên hay bị anh "lừa."  Anh biết là em bé nên chẳng bao giờ tranh đồ chơi của em, anh có chiêu lịch sự hơn nhiều, ấy là "đổi." Mẹ mua đồ chơi thì thường chia cho mỗi thằng một cái, nếu không giống nhau y hệt thì cũng chỉ là khác màu sắc thôi.  Nhưng đôi lúc, anh lại thích đồ chơi của em hơn, hoặc anh thích cả 2. Giằng giật của em thì dĩ nhiên là không được rồi, anh liền tìm một thứ nào đó trong chỗ đồ chơi cũ, rồi mang lại đổi lấy đồ chơi mới của em.  Em còn bé, thấy anh đổi thì cũng vui vẻ, thế là anh lấy được đồ chơi của em nhưng vẫn huề cả làng!  Rồi có lúc, mẹ thấy rõ, thằng anh ngồi móc rỉ mũi ra, đưa em, xúi "ăn đi, ăn đi!"   Ôi đúng là anh bị cứt trâu!

Có hôm, em đòi mẹ bế, anh cũng đòi bế, mẹ bảo: "Hai anh em cùng đòi thế này mẹ biết bế đứa nào?"  Anh nhanh nhảu: "Mẹ bế cả HAI THẰNG!" Ừ, mẹ bế cả hai, mẹ yêu cả hai anh em lắm lắm!

Anh và Em ngày xưa



Và ngày nay

No comments:

Post a Comment