Thursday, July 28, 2011

Hurrah Derek!!!

Derek được cái thích cái gì thì làm bằng được, và mặc dù lúc mẹ dạy thì tuy có vẻ như "nước đổ đầu vịt", mẹ kêu làm gì thì dứt khoát không chịu làm theo, nhưng mà lúc thực hành thì  lại rất tốt :)  Mẹ nhớ lúc tập Derek đạp xe đạp, hay lúc tròn 3 tuổi tập lái ô tô, cũng đều như thế cả.  Lúc mẹ dạy thì Derek tỏ vẻ không muốn nghe, nhưng Derek lại hiểu rất nhanh và cứ để em tự làm thì chỉ trong một thời gian rât ngắn là em biết.  Em tuy hơi ngang (như cua), lại hay giận dỗi, nhưng rất nhạy cảm và quan sát rất tinh tế. Có lần daddy mua cho Derek một cái máy bay nhựa, Derek chỉ vào cái bộ phận màu đỏ dưới cánh máy bay, mẹ liếc sơ sơ rồi bảo đấy là đèn máy bay, nhưng Derek sửa sai cho mẹ ngay, đấy là fan (cánh quạt) chứ không phải đèn, làm mẹ cảm thấy mình hết sức ngốc nghếch.

Bời vậy nên lúc mẹ tập bơi cho Derek, nếu có dạy dỗ gì thì mẹ cũng tập trung vào mặt "have fun" là chính, còn lại để em tự ý muốn làm gì thì làm.  Nếu Derek muốn liên tục nhày tùm từ trên bờ xuống, thì em cứ việc nhảy cả mấy chục lần. Nếu em thích lặn xuống nước tìm cá (nhựa) thì em có thể lặn cả buổi. Nếu em giận dỗi vì bị hụt hơi khi nín thở quá lâu dưới nước thì mẹ sẽ lùi lại một bước, sẽ không bắt em chúi mặt xuống nước đạp chân nữa mà để em lên chỗ nước cạn chơi... Thế nên mẹ rất bất ngờ là chỉ sau 3 tuần tập bơi với mẹ, ngày hôm qua Derek chính thức biết bơi rồi đấy! Ít nhất là biết bơi theo định nghĩa của mẹ, tức là biết đạp chân tay tương đối đúng cách để bơi theo hướng mình muốn, không cần phải free style, không cần phải bơi ếch, mà kiểu như bơi chó với đầu ngụp xuống và thỉnh thoàng khi cần thì có thể ngoi đầu lên để thở. Trước hôm qua, Derek cũng thỉnh thoảng biết ngóc đầu lên thở, nhưng hôm qua là ngày đầu tiên em ý thức là mình làm được và làm đi làm lại nhiểu lần. Hurrah! 

Mua nhà có bể bơi, mà bể bơi lại rất sâu (2.5m ở chỗ sâu nhất) nên mẹ rất lo lắng.  Mẹ dứt khoát không chịu chuyển nhà cho tới khi làm xong hàng rào quanh hồ bơi, nhưng mẹ vẫn lo. Thực ra không cần nước sâu trẻ em cũng có thể dễ dàng bị tai nạn nếu không quen với nước.  Hè năm ngoái, bố mẹ cho 2 anh em bơi trong cái hồ trẻ con, nước sâu có 40cm thôi, không hề chủ quan mà chỉ sơ sót một chút thôi là Derek có thể bị tai nạn.  Lúc đó không nhớ Landon đang làm gì mà trong cái phút ấy cả bố lẫn mẹ đều chú ý vào em, và Derek thì ở phía sau lưng bố mẹ.  Bỗng dưng thấy bà nội đang ngồi trên bờ hốt hoảng, mẹ quay lại thì thấy Derek đang chấp chới, mặt úp vào nước và không thể tự đứng lên được. Em không hề biết nín thở dưới nước như thế nào, và không biết làm sao để lấy lại thăng bằng, mặc dù nước sâu chưa tới thắt lưng của em.  Đáng sợ nhất là bố mẹ không nghe một tiếng động nào cảnh báo là em đang bị nguy hiểm, không có tiếng la, không có tiếng quẫy đạp hốt hoảng trong nước, hoàn toàn im ắng, mặc dù cả bố cả mẹ đều đứng ngay cạnh em. Nếu không có bà nội ngồi trên bờ hôm ấy thì không biết chuyện gì đã xảy ra.  Từ hôm đó, bất cứ khi nào 2 đứa lại gần nước là bố mẹ phân công mỗi người một đứa, và không dám dù chỉ một giây rời mắt khỏi chúng nó. Đây là lí do tại sao mẹ nghĩ biết bơi, hoặc đơn giàn là biết an toàn trong nước là cực kì quan trọng. 

Đầu hè này mẹ đã đăng kí cho 2 anh em đi học bơi theo chương trình của thành phố, rẻ tiền hơn học tư nhân, vì mẹ cũng chỉ muốn thử thôi chứ không có nhiều kì vọng lắm.  2 tuần đầu tiên 2 anh em có nhiều tiến bộ: từ chỗ sợ nước (sâu) đã biết quen với nước, biết cách di chuyển khi bám vào thành bể bơi, biết tự trèo lên bờ... 2 tuần sau đó thì hầu như không có tiến triển gì, phần vì đổi giáo viên, phần vì mẹ đi làm về lúc nào cũng muộn nên buổi học 30 phút thành ra còn có 15 phút. Mà mỗi giáo viên lại có tới 5 học sinh, nên thời gian Derek được tập thực ra chỉ còn có 3-4 phút mỗi buổi. Sau đó thì chuyển nhà, và vì nhà mới có bể bơi nên mẹ quyết định sẽ tự dạy 2 đứa.  Mẹ tham khảo rất nhiều website, và học hỏi được rất nhiều, và "giáo án" của mẹ chủ yếu là dựa theo www.uswim.com. Tuy nhiên mẹ slack hơn nhiều và cho 2 anh em chơi là chính, và không bao giờ bắt 2 đứa làm gì chúng nó không thích cả.  

Một ngày Derek nhảy ùm từ trên cao xuống và có một phát hiện vĩ đại là "nước push Derek up!", thế là biết nổi.  Kết hợp với đạp chân quơ tay nữa, thế là biết doggy paddle level 1 (không thở). Mẹ tập cho ngụp lên ngụp xuống nhiều lần, dưới nước thì thở ra, ngoi lên thì phải hít vào, rồi kết hợp với đạp chân đạp tay nữa, thế là biết tự ngoi lên để thở. Landon cũng bắt chước anh, cũng biết doggy paddle, cũng biết thở nhưng chưa biết tự nổi đầu lên mặt nước.  Mẹ thích nhất là những lúc lặn xuống nước nhìn 2 anh em bơi, nhìn chúng nó trong nước to và tròn hơn thật nhiều ;) và Landon thường hay cười trong nước!  Chắc mẹ phải đi mua cái water housing để chụp ảnh 2 thằng đang lặn mới được, vì yêu lắm!!!

PS: daddy thì lại có philosophy khác mẹ, daddy cho rằng phải cho chúng nó struggle thì mới biết bơi được. Nói chung là cách của daddy bị backfire thảm hại.  Có lần daddy để Landon bơi hơi lâu mới đỡ dậy, thằng Landon nó giận daddy khủng khiếp, nó lên bờ, cởi phắt kính ra, ném xuống nước giận dữ, khóc tức tưởi, rồi khi mẹ hỏi han thì nó kể tội: "Daddy làm Landon tired!"  Cũng may mà toàn mẹ bơi vơi 2 đứa là chính, còn daddy thì chỉ thỉnh thoảng thôi, và bây giờ tuy không nói ra nhưng hình như daddy cũng đồng ý với mẹ rồi hihihi.

6 comments:

  1. Hoan hô Derek, anh Derek giỏi quá!. Nhà bạn có hai cậu con trai thật đáng yêu.

    ReplyDelete
  2. Ờ bài này lẽ ra phải đặt tên là "Hurray Mommy! you're a good girl" mới phải ;)) Đùa chứ nghe mẹ kể chuyện thấy 3 mẹ con rất yêu, còn bố thì bị ra rìa hoài, giống nhà mình :))

    ReplyDelete
  3. Mẹ giỏi quá, vừa đi làm vừa có 2 con mà lại còn dạy con bơi được nữa. Tớ thì bận tối mắt mũi lại ngại nên cứ lần lữa chưa đưa con bé đi được.

    ReplyDelete
  4. Thực ra Derek thì đúng là mommy's boy, cái gì cũng thích mẹ làm cho, nhưng Landon lại rất hợp với bố, chỉ khi đi ngủ thì mới đòi mẹ thôi :)

    ReplyDelete
  5. Em cũng lần lữa mãi đấy, nhưng cứ đăng kí cho chúng nó đi học, khi đã đăng kí rồi thì dù bận cũng phải đi ;)

    ReplyDelete