Tuesday, August 23, 2011

Landon Bé Hạt Tiêu đấy!

Cái sự "bé" của Landon thì anh Điển đã làm rõ ràng rồi, "Derek cao, Derek lớn, Derek cao như daddy", còn Landon, Landon "bé xíu" hà!  Thì Landon kém anh Điển cả một tuổi rưỡi, dĩ nhiên là Landon không cao lớn bằng anh rồi.  Nhưng mà so với anh hồi bằng tuổi Landon, hoặc so với các bạn cùng lớp thì Landon cũng vẫn nhỏ bé hơn thật.  Landon cao khoảng 33-34 inches, nặng 25 pounds, cả 2 chỉ số chỉ vào tầm 5-10 percentile, tức là trung bình cứ 100 đứa (trẻ con Mỹ) cùng tuổi thì 90-95 bạn là cao to hơn Landon. Đã nhỏ bé, lại còn đen xì đen nhẻm, mà dạo này bơi nhiều cũng không đen thêm đi được mà hình như lại có phần trắng ra, mẹ bảo là chắc tại bể bơi có chlorine hihi.

Nhưng mà đừng tưởng người ta nhỏ bé thì người ta thua tài kém cạnh nhé.  Tính đến hôm nay người ta mới 27 tháng tuổi mà người ta nói năng rành mạch 2 thứ tiếng Việt và Anh, ăn cơm tự xúc (từ hồi 1 tuổi), tự mặc quần áo, tự đi giày dép, người ta đã biết đạp xe đạp (3 bánh), người ta đã bỏ mặc tã (potty trained) đàng hoàng và người ta đã chính thức biết bơi đấy!

Landon làm mẹ đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.  Mẹ vốn rất relaxed, nên anh Điển 2 tuổi rưỡi mẹ mới bắt đầu tập bỏ tã, 3 tuổi mới tập xong.  Còn Landon, từ ngày biết đi thấy anh tập ngồi bô là cũng bon chen đòi học theo, nhưng đến 2 tuổi mới bắt đầu tập, thế mà chỉ tập một thời gian ngắn là bye bye diapers rồi.  Bây giờ nó tự động đi vào ngồi potty khi nào cần chứ thậm chí cũng không cần mẹ nữa.  Khổ nỗi nó bé quá nên kể cả có bắc ghế thì nó cũng khó khăn lắm mới ngồi được lên toilet, nên bây giờ nó vẫn dùng cái bô nhựa nhỏ Baby Bjorn potty, nó xong xuôi mà mẹ không canh để chạy vào kịp thời thì nó còn tự chùi đít, rồi tự dọn dẹp nữa mới khổ.  Landon thích tự làm mọi thứ như vậy đấy.  Nhớ hôm mẹ mua 1 túi quần lót mới cho Landon, mẹ đưa nó và bảo "cất vào tủ của con."  Thế mà nó cầm quần chạy tót lên tầng 2 chỗ chỉ có phòng của bố mẹ cất.  Lúc ấy là lúc Landon mới bắt đầu tập bỏ tã, nên cứ thỉnh thoảng lại quên, lại pee pee són ra quần một ít, thế là một ngày 4, 5 lần cứ thấy nó chạy lên tầng xuống tầng để lấy quần mới mặc.  Mà quả thực mẹ cũng không biết nó cất quần nó ở chỗ nào. Có một lần nó ở trên tầng lâu ơi là lâu mẹ lên kiểm tra thì mới thấy quần của nó thì để đúng trong ngăn kéo để quần áo lót của mẹ, còn nó thì mải chơi đến đái dầm ra cả phòng tủ (walk-in closet).  Làm thế nào mà nó biết đúng cái ngăn ấy để mà cất thì mẹ cũng chịu.  Rồi cũng đến lúc mà nó dùng hết sạch quần, một hôm nó lên tìm không thấy nữa, nó liền mách bố: "Mommy mặc hết quần xì của Landon!!

Ngạc nhiên thứ 2 của mẹ trong tuần rồi là Landon đã biết bơi, tức là biết đạp chân tay để giữ đầu trên mặt nước để thở.  Landon thường nhảy ùm xuống nước, ngoi lên thở vài ba lần rồi úp mặt xuống đạp chân bơi khoảng 2 mét vào bờ.  Mới bơi được một tí xíu vậy thôi, nhưng mà nó fearless.  Chỗ nước sâu gần 2 mét mà mẹ không cho nó bơi, nó nhảy tùm xuống, bố vội vàng đỡ lên, thế là nó 2 tay, tát 2 phát vào mặt bố "bốp bốp", tỏ vẻ không đồng ý cho bố đỡ, rồi thản nhiên bơi tiếp như không có chuyện gì xảy ra.  Mẹ không ngờ là nó đanh đá đến thế.  

Hè này bơi nhiều, người nó rắn chắc hẳn ra, nó bơi mà lỡ đạp chân vào trúng bụng hay ngực mình thì đau điếng.  Ngày xưa mẹ hay nghe câu "bé mà bé hạt tiêu đấy" nhưng đến bây giờ mới thực sự hiểu thế nào là "bé hạt tiêu."


5 comments:

  1. Landon giỏi quá bà ơi. Đọc những dòng ngọt ngào của mẹ viết cho út cưng mà mẹ RM thấy xúc động quá. Vợ chồng bà thật may mắn và hạnh phúc vì có hai thiên thần nhỏ đáng yêu như thế.

    ReplyDelete
  2. :) chuyện em Landon này vừa vui vừa dê thương
    em siêu quá quá em ạ
    27 tháng đã biết bơi :XXXXX
    phát biểu câu" mommy mặc hết quần xì của Landon" làm cô buồn cười quá đi :))) ha ha

    ReplyDelete
  3. cảm ơn bạn, đúng là mình cảm thấy rất may mắn thật vì cả 2 thằng cu đều khỏe mạnh, tuy nghịch một tí nhưng mà rất ngoan!

    ReplyDelete
  4. Em Landon toàn làm cả nhà cười nghiêng ngả thôi cô ạ, em đanh đá lắm mà lại lắm lời nữa :)

    ReplyDelete
  5. Eo chuyện em Landon đáng yêu quá, nghe mà đầy hy vọng, đứa thứ 2 nó nhanh nhẹn tự giác hơn ;)

    ReplyDelete