Trước khi sinh em bé, mẹ đã chuẩn bị rất nhiều tù ti. Tù ti để khắp nhà, tầng trên tầng dưới, trên giường, trong cũi, trên carseat, trong diaper bag... để bất cứ lúc nào cần thì cũng có. Mẹ rút kinh nghiệm từ anh Điển, vì anh thích ngậm tù ti vô cùng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, buồn ngủ, đi chích ngừa bị đau, v..v... chỉ cần cho anh ngậm tù ti là sẽ ổn. Ấy vậy mà, em Luật chỉ 4 tháng thôi là đã tự mình cai tù ti. Ngay từ đầu em cũng không mặn mà cái tù ti lắm, nhưng mỗi khi buồn ngủ thì em cũng ngậm chút chút rồi ngủ. Thể rồi một hôm đẹp trời, thấy em o oe mẹ cho em tù ti để em ngủ tiếp thì em phun ra rồi khóc ầm ĩ ra chiều giận dỗi lắm. Từ đó, cứ mỗi lần cho em ti giả là em giận, em nhả ra rồi tự dúi cả bàn tay mình vào mút chùn chụt. Ừ nhỉ, cái đồ silicon ấy vừa cứng vừa khó chịu thì có gì mà thích thú. Tay em vừa mềm mại, đến mẹ còn cứ thích hun hít, lại vừa chủ động, em muốn là có ngay. Mấy cái tù ti bây giờ nằm lăn lóc... Mẹ mừng vì khỏi phải qua cái giai đoạn cai tù ti như với anh Điển, nhưng mà lại hơi lo lo, tới lúc mẹ muốn em cai mút tay, thì cai như thế nào đây nhỉ?
Wednesday, September 30, 2009
Monday, September 28, 2009
MD see, MD do
Cái anh Điển ấy, anh ấy hết sức là quan sát tinh tế và giỏi bắt chước. Người lớn làm gì là anh ấy để ý và làm y như vậy. Bố mẹ ăn cơm bằng đũa thì anh ấy cũng phải ăn bằng đũa. Bố làm vườn anh ấy cũng xách nước tưới cây, đẩy xe cắt cỏ. Mẹ đánh răng cho anh ấy thì anh ấy phải đánh răng cho mẹ, đánh răng xong anh ấy còn đòi một mẩu dental floss cho vào miệng nhai nhai rồi tự động vứt vào thùng rác v..v... Anh ấy thấy mẹ lái ô tô, thì cũng bắt chước, đòi chìa khoá ô tô, cắm vào xe máy hoặc bus của anh ấy rồi mới chịu lái đi khắp nhà. Một lần, tắm xong, mẹ mặc quần áo cho anh ấy, thì anh ấy tự chạy vào lục tủ của mình lấy thêm một cái quần nữa rồi đòi mặc ... 2 quần. Thì ra là anh ấy bắt chước bố, thấy bố có mặc quần... xì bên trong, nên anh ấy cũng phải mặc 2 quần như vậy
Có một hôm, anh ấy cứ nằng nặc đòi mấy cục bông (cotton ball), mẹ không biết để làm gì mà anh ấy khoái thế. Mẹ vừa đưa cho anh ấy thì anh ấy nhăn răng cuời, vén áo ra ngay xoa xoa bông vào bụng, miệng nói "chích chích." Thì ra là anh ấy bắt chước ông nội (vốn bị diabetes) tiêm insulin vào bụng.
Anh ấy còn bắt chước cả em bé. Em bé ngồi đu, anh cũng ngồi đu. Em ngồi bouncer, anh cũng ngồi bouncer. Em bé ngồi Bumbo seat, anh cũng ngồi Bumbo seat. Em tắm trong cái chậu tắm của em bé sơ sinh, anh cũng bon chen đòi ngồi tắm trong chậu y như vậy. Cái day-bed của em bé có cái bassinet em thường hay nằm, anh cũng đòi nằm, đã thế, còn đòi ngậm thêm cái tù ti của em, vừa giả vờ mút vừa giả vờ e e khóc, chân cũng đạp thùm thụp như em bé.
Anh ấy không chỉ bắt chước người lớn, người bé, mà còn bắt chước trong tivi nữa. Anh ấy xem Lion King, thấy sư tử bố tha con trong miệng, thế là anh ấy cũng lấy răng ngậm con chó bông của anh ấy bò bò khắp nhà, đầu lắc lắc, miệng gầm gừ
Ôi sống với anh MD 2 tuổi, mỗi ngày cứ như bộ phim hài!!!
Điển làm em bé:
Chuyện em Luật (4 tháng rưỡi)
Em bé càng lớn càng dễ thương. 4 tháng rưỡi, em lẫy giỏi lắm rồi. Mỗi khi lẫy, em thường chổng mông lên mà đạp, nhưng em không trườn lên phía trước được mà toàn tụt về phía sau. Mẹ để em đứng ở cái jumperoo thì em nhảy tưng tưng thích thú. Em cũng đã biết cầm nắm đồ vật, đưa đồ chơi ra trước mặt là đôi bàn tay nhỏ xíu của em đã biết nắm lấy đầy tò mò thích thú. Những khi mẹ bận bịu, em ngồi đu hoặc bouncer một mình, tay mân mê đồ chơi, rất ngoan ngoãn, đôi khi em co chân đưa lên miệng mút chùn chụt. Những khi cả nhà ăn cơm, em ngồi Bumbo seat của em ê a, và nhìn bố mẹ và anh Điển ăn cơm mà "thèm" nhỏ dãi (thực ra là em có vẻ sắp mọc răng ấy mà). Đôi lúc, bố "thương tình" cho em ăn thử đào, thế là em gặm lấy gặm để, gặm một lúc mà vẹt mất một khúc miếng đào, đã thế tay em còn quào lấy tay bố để dúi miếng đào vào sâu hơn. Mẹ bảo, chắc là em sắp ăn dặm được rồi ấy nhỉ.
Tính cách của em có vẻ trầm và lành, khác với anh Điển, nóng tính và thiếu kiên nhẫn. Nhưng đấy chỉ là bề mặt thôi, chứ em cũng ghê gớm lắm ấy. Những khi đã chán ngồi một mình, em ê a ề à đòi chú ý, nếu không có ai thì em ê a khóc rất kiên nhẫn, nhưng em mà thoáng thấy người lớn đi qua là em khóc toáng lên ngay rất demanding. Nếu người lớn không bế em lên ngay là em giận em khóc đến lặng cả người, ngay cả ai thần kinh thép nhất cũng phải chịu thua em mà vội ẵm em lên. Nhưng em lại cũng rất hài hước. Em thích được bế lên cao để ngắm xung quanh, để rồi mỗi khi thấy gì thú vị là em trầm trồ "ồ ồ" và cười hắc hắc. Em thích chơi ú oà với mẹ lắm. Mẹ rất yêu cái vẻ ngạc nhiên của em mỗi khi thấy gương mặt mẹ biến mất sau đôi bàn tay che, và rồi bất thình lình hiện ra để em cười như nắc nẻ. Trò "giã gạo xịch xùm" cũng làm em cười như pháo nổ.
Em bây giờ đã ngủ qua đêm rồi đấy. 9 giờ tối mẹ cho em bú cữ cuối, là em ngủ thẳng một mạch tới 3, 4 giờ đêm mới bú một lần, và sau đó ngủ đến 6 giờ, 6 rưỡi sáng. Và em đã biết tự dỗ mình ngủ chứ không cần mẹ phải bồng phải bế, phải đi lại rung rung như ngày xưa nữa. Mỗi khi thấy em có vẻ hơi cáu kỉnh vì buồn ngủ, là mẹ bế em chút chút, dụ cho em chơi cho đến khi em mòn mỏi, rồi đặt em lên giường, em phản đối tí xíu thôi rồi lăn ra nằm nghiêng, đút tay vào miệng mút chùn chụt, chỉ 2 phút là em ngủ. Bà nội em bảo, nếu em mút ngón cái là em thương mẹ, mút ngón trỏ là em thương bố, nhưng em đây em mút cả bàn tay luôn, vậy em thương cả nhà, bố mẹ, anh Điển, nhà nội nhà ngoại em đều thương hết, em nhỉ. Yêu em lắm cơ.
Mẹ chụp tóc mới của em nè:
Monday, September 21, 2009
Chuyện anh Điển
1. Mỗi khi Điển muốn xem TV thì anh kéo tay mẹ lại cái tivi chỉ chỉ trỏ trỏ rồi nói cả tràng. Mẹ liền bảo: "con muốn mẹ bật tivi cho con à? vậy con nói đi, bật tivi" thế là anh ấy cười lỏn lẻn "bật". Theo tiêu chuẩn của mẹ thì nói thế là được rồi, thế là mẹ làm theo yêu cầu của anh ấy.
Rồi một hôm Điển kéo tay bố lại kêu "bật", "bật". Bố chả hiểu gì cả, nên mẹ phải phiên dịch "nó nói "bật", ý là nhờ anh bật tivi cho nó đấy" Bố bảo, "thế thì con phải nói là tivi, con nói đi". Điển tròn mắt gật đầu nói "bật."
Bố: -Tivi
MD: Bật
Bố: không, nói tivi
MD: Bật
:)
2. MD thấy bố mở tủ đồ khô liền lanh chanh chạy vội lại, miệng kêu "juice juice". Mẹ thấy bên ngoài còn non nửa hộp juice buổi trưa anh ấy uống dở liền đưa cho anh ấy uống nốt, nhưng anh ấy không chịu, tự mình lục tủ lấy ra một hộp juice mới đòi mở. Mẹ nháy nháy bố giả vờ mở rồi giấu hộp juice mới đi, đưa cho anh ấy cái hộp juice dở dang ấy. Thấy anh ấy tỏ vẻ nghi ngờ, bố liền cho anh ấy xem cái vỏ nilon, bảo :"đây này, bố mới mở ra đây thôi, còn cái vỏ này" thì anh ấy mới chịu. Nhưng mà anh ấy còn chưa hết nghi ngờ, anh ấy cầm cái hộp lắc lắc thì quả thật là thấy nhẹ, thế là anh ấy lăn quay ra ăn vạ.
Hai bố mẹ chịu thua cái anh ghê gớm ấy. Và nhìn nhau ôm bụng cười.
3. Bữa tối, MD chỉ ăn mấy miếng rồi phủi quần áo đứng dậy. Mẹ đang ăn định ăn xong thì sẽ dỗ anh ấy ăn thêm mấy miếng nữa, nhưng bố lại hỏi :"Điển ăn chuối không?" Thấy mẹ suỵt suỵt bảo để nó ăn hết đĩa mì của nó đã, bố vội vàng nói lảng đi sang chuyện khác, bố bảo "ăn mì nhé, Đ ăn mì nhé". Nhưng mà too late, anh ấy làm luôn một tràng "nô nô nô nô nô nô" rồi đòi bằng được "chúi, chúi".
Loáng một cái anh ấy ăn hết, rồi chạy lại mẹ đòi thêm. Bố ngồi từ phòng khách hỏi với lại "nó đã ăn hết chuối của nó chưa?" MD cuống quít "hết rồi, hết rồi" rồi chỉ chuối đòi "nữa".
Friday, September 18, 2009
Daddy ngón tay cái xanh
Ngày bé đọc truyện Tistou ngón tay cái xanh, kể về một cậu bé có ngón tay kì diệu, cứ để ngón tay vào đâu thì chỗ ấy sẽ mọc lên cây cối hoa lá. Tistou đã dùng tài năng của mình để làm hoa nở nơi nhà tù, bệnh viện, hay khu ổ chuột, cho những con người khốn khổ có thêm hi vọng. Em còn cho cây mọc trong vũ khí, súng đạn, và ngăn chặn được một cuộc chiến tranh. Cuối cùng Tistou trồng lên 2 cây đậu khổng lồ mọc cao tít lên trời, và em leo lên cây ấy mà đi mất khỏi thế giới này.
Cứ tưởng ngón tay cái xanh kì diệu như vậy chỉ có trong truyện thôi... Cho đến khi mẹ được chứng kiên bố làm vườn. Nơi đây vốn chẳng phải là một nơi có thể trồng trọt dễ dàng, vì ở đây khí hậu sa mạc khô và nóng vô cùng. Thế mà hoa hồng bố trồng thì bất kể lạnh 0 độ C hay nóng 45 độ, lúc nào cũng nở rộ, mùa đông hoa to bằng cái bát tô, mùa hè hoa nhỏ và mỏng cánh hơn. Nhiều hoa tới nỗi mẹ thường cắt được cả tá hoa hồng vào cắm trong nhà. Những khi rảnh bố tỉa hoa hồng, theo sách thì phải chọn cành nào nhánh nào mà cắt, để mầm non ở dưới mọc lên. Thế nhưng bố cầm kéo cắt phăng tới tận gốc chả nể mầm non hay cành già gì cả. Một tuần sau mầm mới mọc lên tua tủa, hoa đậu từng chùm từng chùm. Cây con muốn đánh đi để trồng chỗ khác, lẽ ra phải nhẹ nhàng đào cây lên cùng với đất xung quanh để không bị gẫy rễ, bố cứ nhổ bừa lên rồi cắm đại vào chỗ khác, thế mà nó vẫn mọc! Cây cam cây quýt nhà mình thì tuy ít lá còi cọc thấp bé, nhưng quả thì mọc trĩu nặng, còn cái cây cam nhà hàng xóm lá xanh um nhưng đậu được mỗi một bông hoa bé tí.
Bố trồng một vạt hoa tím ở trước nhà, suốt mùa hè nóng bức tới 45 độ C, hoa vẫn nở tím ngát. Anh hàng xóm thấy hoa nhà mình đẹp cũng trồng theo nhưng mà hoa nhà anh ấy ở ngoài nắng thì chết, ở bóng râm thì cứ xanh rì chả có một bông hoa nào, kết cục là anh ấy đem nhổ hết. Có lần đi ngang qua anh ấy bảo bố, chắc là mày có green thumb.
Chắc là anh ấy nói đúng, vì trồng cây kiểu như bố cây không chết mới lạ :)
Vườn hồng của bố:
Thursday, September 17, 2009
Wednesday, September 16, 2009
Huynh và Đệ
Gần đây bố mẹ đã chuyển cái cũi của em, vốn chiếm mất một góc phòng bố mẹ, vào phòng của anh rồi, hi vọng khi nào em lớn hơn một chút thì em sẽ chuyển vào đây ngủ chứ không ngủ với mẹ nữa. Mặc dù nhà còn phòng ngủ khác và hoàn toàn có thể cho 2 anh em mỗi đứa một phòng riêng, nhưng mẹ chẳng muốn thế. Mẹ muốn 2 đứa sẽ là roommates, để sống gần nhau hơn, để biết sẻ chia, để tình anh em thắm thiết. Mẹ cũng biết sự sắp xếp như vậy một ngày nào đó sẽ gây cho mẹ nhiều sự phiền hà rắc rối lắm, khi 2 anh em biến mẹ thành quan toà phân xử từ những thứ vụn vặt nhất, nhưng mẹ sẵn sàng đánh đổi những cái đau đầu ấy để gắn chặt tình thân giữa 2 con hơn.
Lúc mang thai em, khi chưa biết giới tính, đôi lúc mẹ cũng thầm mong một cô con gái cho nhà cửa có thêm chút dịu dàng. Nhưng bố, bố lúc nào cũng mong một thằng cu nữa, có lẽ cả thời thơ ấu của bố, bố lúc nào cũng mong có một người anh (em) trai. Bố có 2 người chị, và trong khi 2 chị chơi những trò con gái với nhau, thì bố thui thủi chơi một mình... Bố bảo, ngày xưa mà bố có một thằng huynh đệ thì thật là sướng những lúc đi "uýnh nhau" với mấy thằng trẻ con trong xóm! (Hic.) Bởi vậy, khỏi phải nói là bố mừng như thế nào.
Cho dù là để có người đi chơi, đi học cùng, hay là có người để uýnh nhau đi chăng nữa, mẹ mong 2 anh em sẽ luôn yêu nhau. Huynh - đệ, là để có nhau mãi mãi, nhé.
Tuesday, September 15, 2009
Anh em tớ
Mẹ nhớ mãi cái ngày đầu tiên mẹ bế em bé từ bệnh viện về, đôi mắt MD sáng lên như thế nào khi trông thấy mẹ, dù mẹ chỉ đi vắng có 1 đêm thôi. Anh ấy nhào tới mẹ ngay, và mẹ 1 tay ôm em bé, 1 tay vòng ra ôm anh, nhưng lại thấy anh chìa cả 2 tay ra đòi bế em bé! Em còn bé bỏng lắm anh ạ, mà em không durable như con Bông của anh đâu, nên anh nhè nhẹ tay thôi anh nhé.
Ngày mẹ chưa sinh em, trong mắt mẹ anh lúc nào cũng cực kì bé bỏng, và mẹ luôn than phiền là anh "người dây", ăn bao nhiêu mà sao đi đâu hết. Cho đến khi mẹ mang em về nhà, đứng bên em bé vòn vẹn có 6 pounds, anh Điển vụt lớn ra như là Thánh Gióng, và chân tay anh ấy, sao mà chắc nịch, và giọng nói líu lô của anh ấy, sao mà khoẻ khoắn! Từ ngày có em bé, anh ấy đã lên chức "anh Hai".
Mẹ ước gì mẹ có thể chui vào đầu anh ấy để biết được anh ấy nghĩ gì khi mới gặp em bé. Liệu anh ấy có biết em bé là em không nhỉ?
Nhưng mẹ biết, là anh ấy yêu em bé lắm, vì anh ấy thấy em bé nằm là chạy lại THƠM ngay một cái!
Anh ấy đèo em bé đi chơi:
Anh ấy "chia sẻ" ông bà với em:
Anh ấy bận uống sữa nhưng cũng không quên đưa nôi cho em ngủ:
Chốc chốc anh ấy lại chạy lại xoắn xuýt với em bé:


Em bé nằm đâu là anh cũng phải "bon chen" vào nằm cùng:
Ngồi cạnh:
Và còn đòi bế em nữa:
Rồi khi được thử bế em, thì anh ấy vừa happy vừa hồi hộp đến nỗi dại cả ra
(còn em bé thì có vẻ sợ chết khiếp):
Hic hic, anh làm gì em thế này?
Nhưng anh MD cũng có nhiều lúc ghen tị với em bé lắm. Em cứ khóc một tiếng là được ẵm bế, mà sao mẹ lại hay nựng em thế! Bởi vậy, khi nào em nằm chơi ngoan thì anh cũng thoải mái lo việc của anh, nhưng hễ em o oe một cái, là bất kể anh đang làm gì, anh chạy vội lại đến bên mẹ, chìa 2 tay ra, khẩn khoản thỏ thẻ với cái giọng dễ thương nhất: "Bế!"
Cho nên, mới có cái cảnh như thế này:
Tuy là ghen với em thật, nhưng mẹ dám chắc là anh yêu em lắm. Mẹ cứ nghe những chuyện kể là vì ghen với em mà anh (chị) có thể đánh em hoặc làm đau em. Nhưng anh Điển thì không. Mẹ chưa bao giờ thấy anh nắm tay giật chân em cả, mà cùng lắm là ra hiệu bảo mẹ đặt em xuống cũi, hoặc đưa em cho người khác bế, để mẹ bế anh ấy thôi.
Còn em bé, tuy em không nói được, nhưng chắc em cũng yêu anh Điển lắm. Trong tất cả mọi người trong nhà, có lẽ em thích ngắm anh Điển nhất, chắc tại em thấy anh cũng bé... như em :)
Mẹ yêu 2 anh em lắm ấy, và với mẹ cho dù em bé có lớn bằng anh Điển, và anh Điển có lớn hơn thế nữa, cả hai vẫn mãi là babies của mẹ!
Ba người lính ngự lâm của mẹ:
Monday, September 14, 2009
Bye bye, baby hair...
Vậy là nhân dịp bé tròn 4 tháng, bố mẹ không những làm một bộ ảnh kỉ niệm, mà còn quyết định cắt tóc cho bé lần đầu tiên. Tóc baby mềm mại lắm, bé thì cứ lớn dần nhưng sợi tóc thì ngày càng dài nhưng vẫn mỏng manh như ngày nào, nên trông mái tóc bé ngày càng mỏng đi. Mẹ nghĩ, sớm hay muộn thì cũng phải cắt mái tóc này cho bé, để tóc mới mọc ra đều và đẹp, nên gật đầu bừa cho bố gài tông-đơ cỡ số 1. Số 1, tức là rất ngắn. Rất, rất ngắn...
Mẹ đã chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng mà khi cắt xong... 

Bố bảo cắt xong trông em bé mập mạp tròn trịa ra có sao đâu.
Nhưng mà mẹ thấy hụt hẫng lắm. Landon trông lạ hẳn ra với cái đầu tròn xoe. Khi mẹ ẵm thì bé vẫn mềm mại ấm áp, nhưng khi mẹ áp má vào đầu bé thì còn đâu nữa những sợi tóc tơ thơm thơm, mềm mại, mềm hơn cả nhung cả lụa, chạm vào má mẹ mà như là một làn gió thoảng qua.
...
Sáng nay, mẹ thấy anh Điển ngồi lấy tay sờ sờ đầu bé vẻ thích thú. Anh ấy sờ nhẹ nhẹ, và vô cùng khoái chí thấy có một bàn chông cứng ngắc đâm vào lòng bàn tay mình nhột nhột.
Tóc tơ baby ơi, chào mi... 
PS: Không có ảnh tóc mới đâu, có lẽ phải vài tháng nữa mẹ mới lại chụp ảnh cho Landon.
Sunday, September 13, 2009
Daddy Studio - Landon 4 months old
Nhan dip Landon 4 thang tron, me de nghi daddy chup cho be may tam anh lam ki niem. Daddy rat hung khoi chup ca may chuc tam luon, con me thi thay tam nao cung dep (cha biet co phai tai nhin con minh nen moi thay vay khong) nen me upload len het
Bo hoi, the me cho bo may diem nao? Me bao phai hoi la bo cho me may diem thi moi dung
Thoi thi 2 vo chong cho nhau 10 diem vay

(Toi nghiep anh MD khong duoc cai anh nao. Tai vi may hom nay khong hieu anh ay lai bat duoc 1 con virus nao nua ay ma bi om, sot li bi, bo an may hom roi nuoc juice cung khong them uong, nen anh ay von da nguoi day lai con gay top di... Hom nay bat dau thay tieng anh ay bo lo ba la, chan da bat dau chay binh bich, va uong duoc 1 binh sua, me moi thay nhe ca nguoi. Duoc nghe lai tieng cuoi cua anh ay, me moi thay nho lam sao nhung ngay thieu vang cai tieng cuoi ay!)
