Người 1: Knock knock (cốc cốc)
Người 2: Who's there (ai đó?)
Người 1: X (X: một tên người hay đồ vật)
Người 2: X who? (X nào, X là ai?)
Người 1: X Y and Z (đây chính là punch line, chỗ buồn cười của trò đùa, người 1 sẽ trả lời X là gì, thường là một từ cùng âm khác nghĩa với X ban đầu, làm cho người bị đùa bất ngờ).
Quay lại với chuyện của Landon. Landon tự nhiên nghĩ ra cái joke thế này (Landon là người knock knock, Daddy trả lời).
Knock knock
Who's there?
Daddy
Daddy who?
Daddy của Landon!
Nói rồi Landon cười! Landon mà cười, không phải chỉ có môi cười, mà mắt mũi cũng cười theo, thậm chí cả chân tay, cả người, thậm chí cả răng cũng cười. Mỗi lúc nó cười, như thể là nó chưa từng bao giờ được vui như thế, người nó gập lại, 2 tay đập 2 bên như 2 cánh ruồi, 2 chân thì xoắn vào nhau, mũi thì chun lên, mắt híp cả lại như một đường chỉ, bao nhiêu răng khoe ra hết, mà răng nó thì trắng muốt mà da lại đen nên càng nổi bật. Nhìn nó cười, cấm có ai không cười theo nó được.
Ở nhà với Landon lúc nào cũng vui, nếu không vui cười thì cũng vui tai. Tại vì Landon như một cái radio, sáng sớm mở mắt ra là bắt đầu nói. Nói một mình. Rồi suốt ngày thấy Landon nói lép bép không ngừng. Khi đi ngủ cũng mang theo xe máy đồ chơi, tắt đèn nằm xuống rồi vẫn cầm xe lượn trong không khí, miệng làm như xe đang chạy: "vrừm vrừm, ngoèo ngoèo ngoèo... Oh no, I turn around! ngoèo ngoèo!" Khi nào không nói thì Landon đi trêu chọc người khác, nhất là anh Điển. Giật đồ chơi của anh chạy đi. Anh đòi xem tivi thì Landon không thích, anh thích xem phim này thì Landon thích phim khác, tóm lại cứ làm anh mếu máo thì Landon cười toe toét lấy làm thú vị lắm. Mà anh thì 4 tuổi rồi, còn em mới 2.
Anh Điển thì rất là nghe lời mẹ, mẹ nói gì là anh làm theo răm rắp. Anh Điển mà phạm lỗi mẹ chỉ cần mẹ nhắc tới time-out là ảnh khóc biết lỗi ngay. Landon thì, ôi thôi. Mẹ gọi Landon thì Landon lờ tit tìn tịt đi như là mẹ gọi ai ấy. Mẹ nói không nhảy kẻo té thì Landon chắc chắn sẽ nhảy luôn, mẹ bảo đừng bước ra đường thì lao ra luôn, tóm lại mẹ nói Landon, nó làm như mẹ nói ai ấy không phải nó. Mẹ mà time-out thì nó cười toe toét rồi chạy đi luôn. Mẹ cố tình bắt nó vào phòng thì mẹ chưa kịp quay người là nó tót ra ngoài rồi.
Nhưng mà Landon rất bám mẹ. Mẹ đi đâu Landon cũng thích lon ton đi theo. Mẹ bảo Landon là cái đuôi của mẹ. Landon phản pháo lại ngay :"mẹ là cái đuôi của Landon." Landon là thế, nhiều khi người ta nói Landon không hiểu gì lắm nhưng mà vẫn cãi lại như thường. Mà rất đanh đá. Có lần Landon tìm được đồ chơi, mang ra khoe mẹ: "I found it, I found it!" Daddy thấy thế trêu:"daddy found it!" Nó lườm lườm daddy, nhìn daddy qua khe mắt, lẩm bẩm từng chữ trong miệng :"Not. you. found. it" rồi quay sang tíu tít với mẹ như không có gì xẩy ra.
Nó vậy, nhưng mà không thể không yêu nó được. Knock knock joke của nó nói với mẹ như thế này:
Nó: Knock knock!
Mẹ: who's there?
Nó: Landon!
Mẹ: Landon who?
Nó: Landon love mommy!
eo, nghe mẹ tả em Landon yêu thế, mà cái tuổi lên 3 là tuổi đáng yêu nhất đấy. Hai mẹ con đấy hả, mẹ trẻ như thiếu nữ vậy á!
ReplyDeleteLangdon dung la be hat tieu chi nhi, em that la lem linh ghe. Ma con thu thuong "ghe gom" hon con ca hay sao I chi nhi, em quan sat thay the :) cam on chi da chia se voi em ve cach chua eczema nhe. Gap ai em cung hoi tham, chi mong chua dut cho GB nha em, nhung nghe chi noi con chi cang lon cang do em thay dc an ui them mot chit vi con em bi nang, hay cao mat mui tray trua em rat xot
ReplyDelete