Mẹ nhớ mãi cái ngày đầu tiên mẹ bế em bé từ bệnh viện về, đôi mắt MD sáng lên như thế nào khi trông thấy mẹ, dù mẹ chỉ đi vắng có 1 đêm thôi. Anh ấy nhào tới mẹ ngay, và mẹ 1 tay ôm em bé, 1 tay vòng ra ôm anh, nhưng lại thấy anh chìa cả 2 tay ra đòi bế em bé! Em còn bé bỏng lắm anh ạ, mà em không durable như con Bông của anh đâu, nên anh nhè nhẹ tay thôi anh nhé.
Ngày mẹ chưa sinh em, trong mắt mẹ anh lúc nào cũng cực kì bé bỏng, và mẹ luôn than phiền là anh "người dây", ăn bao nhiêu mà sao đi đâu hết. Cho đến khi mẹ mang em về nhà, đứng bên em bé vòn vẹn có 6 pounds, anh Điển vụt lớn ra như là Thánh Gióng, và chân tay anh ấy, sao mà chắc nịch, và giọng nói líu lô của anh ấy, sao mà khoẻ khoắn! Từ ngày có em bé, anh ấy đã lên chức "anh Hai".
Mẹ ước gì mẹ có thể chui vào đầu anh ấy để biết được anh ấy nghĩ gì khi mới gặp em bé. Liệu anh ấy có biết em bé là em không nhỉ?
Nhưng mẹ biết, là anh ấy yêu em bé lắm, vì anh ấy thấy em bé nằm là chạy lại THƠM ngay một cái!
Anh ấy đèo em bé đi chơi:
Anh ấy "chia sẻ" ông bà với em:
Anh ấy bận uống sữa nhưng cũng không quên đưa nôi cho em ngủ:
Chốc chốc anh ấy lại chạy lại xoắn xuýt với em bé:


Em bé nằm đâu là anh cũng phải "bon chen" vào nằm cùng:
Ngồi cạnh:
Và còn đòi bế em nữa:
Rồi khi được thử bế em, thì anh ấy vừa happy vừa hồi hộp đến nỗi dại cả ra
(còn em bé thì có vẻ sợ chết khiếp):
Hic hic, anh làm gì em thế này?
Nhưng anh MD cũng có nhiều lúc ghen tị với em bé lắm. Em cứ khóc một tiếng là được ẵm bế, mà sao mẹ lại hay nựng em thế! Bởi vậy, khi nào em nằm chơi ngoan thì anh cũng thoải mái lo việc của anh, nhưng hễ em o oe một cái, là bất kể anh đang làm gì, anh chạy vội lại đến bên mẹ, chìa 2 tay ra, khẩn khoản thỏ thẻ với cái giọng dễ thương nhất: "Bế!"
Cho nên, mới có cái cảnh như thế này:
Tuy là ghen với em thật, nhưng mẹ dám chắc là anh yêu em lắm. Mẹ cứ nghe những chuyện kể là vì ghen với em mà anh (chị) có thể đánh em hoặc làm đau em. Nhưng anh Điển thì không. Mẹ chưa bao giờ thấy anh nắm tay giật chân em cả, mà cùng lắm là ra hiệu bảo mẹ đặt em xuống cũi, hoặc đưa em cho người khác bế, để mẹ bế anh ấy thôi.
Còn em bé, tuy em không nói được, nhưng chắc em cũng yêu anh Điển lắm. Trong tất cả mọi người trong nhà, có lẽ em thích ngắm anh Điển nhất, chắc tại em thấy anh cũng bé... như em :)
Mẹ yêu 2 anh em lắm ấy, và với mẹ cho dù em bé có lớn bằng anh Điển, và anh Điển có lớn hơn thế nữa, cả hai vẫn mãi là babies của mẹ!
Ba người lính ngự lâm của mẹ:
toi nghiep anh hai phai chia se bo me voi em, nhung ma it nua thoi la co "de tu" de sai vat roi :) Yeu cai hai cai ma phinh phinh hong hong cua anh hai qua di.
ReplyDeletemai mốt lớn lên 2 anh em chơi với nhau chắc vui lắm, và cũng nhức đầu đau tim bố mẹ nữa :)
ReplyDeletehehe: giong canh nha minh qua: chi Bao Anh cung vay: cu thay me hoac ba be em be la goi ngay chi giup viec ra "Chi Anh be em be di" va goi "Me be" hoac "Ba be". Het thang dau tien: khi da quen voi trang thai co em be roi: Bao Anh suot ngay vo tay va doi be em be roi ra noi cua em nung em "Chi thuong, chi thuong"; Bao Anh nha to con rat hay hat ru em ngu nua chu; va ke truyen nua,...: nhin bon tre con yeu nhau that hanh phuc me Duong nhi
ReplyDelete2 chi em Bao Anh yeu the, me Ha ke chuyen va post anh 2 chi em di!!!
ReplyDelete