Trước khi sinh em bé, mẹ đã chuẩn bị rất nhiều tù ti. Tù ti để khắp nhà, tầng trên tầng dưới, trên giường, trong cũi, trên carseat, trong diaper bag... để bất cứ lúc nào cần thì cũng có. Mẹ rút kinh nghiệm từ anh Điển, vì anh thích ngậm tù ti vô cùng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, buồn ngủ, đi chích ngừa bị đau, v..v... chỉ cần cho anh ngậm tù ti là sẽ ổn. Ấy vậy mà, em Luật chỉ 4 tháng thôi là đã tự mình cai tù ti. Ngay từ đầu em cũng không mặn mà cái tù ti lắm, nhưng mỗi khi buồn ngủ thì em cũng ngậm chút chút rồi ngủ. Thể rồi một hôm đẹp trời, thấy em o oe mẹ cho em tù ti để em ngủ tiếp thì em phun ra rồi khóc ầm ĩ ra chiều giận dỗi lắm. Từ đó, cứ mỗi lần cho em ti giả là em giận, em nhả ra rồi tự dúi cả bàn tay mình vào mút chùn chụt. Ừ nhỉ, cái đồ silicon ấy vừa cứng vừa khó chịu thì có gì mà thích thú. Tay em vừa mềm mại, đến mẹ còn cứ thích hun hít, lại vừa chủ động, em muốn là có ngay. Mấy cái tù ti bây giờ nằm lăn lóc... Mẹ mừng vì khỏi phải qua cái giai đoạn cai tù ti như với anh Điển, nhưng mà lại hơi lo lo, tới lúc mẹ muốn em cai mút tay, thì cai như thế nào đây nhỉ?
ôi, cu con nhà mình sau 2 tháng là đã không thích tù ti rồi, cho vào mồm mút một tí xong cũng nhổ ra đấy. May mà không mút tay. Nhưng có một vật thay thế bất khả bất dịch, đó là ...khăn mùi xoa. Cứ khi nào buồn ngủ, mệt mỏi, tâm trạng bất ổn v...v... mẹ nhét cái khăn mùi xoa vào tay con là đâu vào đấy ngay. Nhưng khăn mùi xoa có lẽ phải từ lúc 1 tuổi mới dùng, trước đó thì mân mê tất cả các loại ettikett của quần áo đồ vật. Hình như bắt đầu từ lúc 2-3 tháng gì đó, cu con nhà mình đã biết tìm cái ettiket dính ở đồ vật rồi đấy, vật nào cũng tìm ra. Con gấu bông nào mà chẳng may bị mẹ cắt mác đi thì coi như con gấu đó cũng ra rìa, con không chịu chơi cùng đâu. Rất lạ, và cũng rất may là không phải tù ti với lại ngón tay.
ReplyDelete