Friday, June 27, 2008

Sợi dây tình yêu

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...

(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)

Blog TrangHa

Wednesday, June 25, 2008

Ong con giong bo hay me?

Khong phai ban cai nua nhe!

Tuesday, June 24, 2008

Weekend June 21

Cuoi tuan, ong ba noi, va cac bac cua be den choi nha.
Cac bac va nguoi mau chup anh o playground canh nha:
Cuoi hon ho:
Bi che "rang tho", be mim mieng lai khong cho ai chiem nguong nua:
Mau ao ton-sur-ton voi mau troi:
va mau nuoc:
Nhin anh nay hiem ai biet duoc troi nong toi muc nao:
Nhung doi voi be, Arizona-native, mua he thi phai nong chu!
xanh ngan ngat la the nay day:
"bac Thanh do be nhe!"
Ve nha tiep tuc lam nguoi mau:
di Nga bao "trong anh nay buong kinh khung!"
Nhong nheo qua!

Friday, June 20, 2008

tám tháng rưỡi

I hear children cry
I watch them grow
They'll learn much more
Than I'll ever know...

Gần đây hầu như mỗi ngày mỗi tuần em đều có thêm nhiều "trò" mới. Có những lúc em làm mẹ rất ngạc nhiên và không hiểu em học từ đâu, từ ai mà em lại biết những điều ấy.

Em bắt đầu theo mẹ nhiều, làm mẹ vừa thấy sung sướng ngấm ngầm, lại vừa thương em. Kì lạ là em chỉ theo mẹ "khủng khiếp" vào buổi sáng, những lúc em biết mẹ sắp ra khỏi nhà, đi làm, đi mất..., chứ buổi chiều lúc mẹ đi làm vể thì em chỉ đòi mẹ bế tí xíu thôi lúc mẹ mới về (khóc và đòi mẹ, chỉ mẹ mới được), sau đó lại "thờ ơ" như không. Những buổi sáng gần đây mẹ toàn phải lựa lúc em đang mải mê chơi, lỉnh đi mất. Có lần mẹ có việc, phải chạy ngang qua căn phòng em đang ngồi, mà lúc ấy em đang ngồi quay lưng ra ngoài cửa. Thế mà, em biết, em quay ra, thấy bóng mẹ thoáng qua là khóc ầm ĩ. Mẹ vừa tới gần là em cười toe toét, nhào ra ôm choàng lấy cổ mẹ. Em còn cảnh giác tới mức mẹ chỉ bế em đi lại gần dì Hin là em khóc toáng lên ngay.

Tám tháng rưỡi, em không bò. Em cũng không hề tỏ ý định muốn bò hay tập tành gì cả. Mẹ không hề sốt ruột, vì mẹ nghĩ đến lúc nào cơ thể em sẵn sàng, thì em sẽ bò. Nhưng tới hôm qua cả nhà mới phát hiện ra là có lẽ em sẽ chẳng bao giờ bò cả. Vì em đi bằng cách "lết mông" (bottom scooting) Kiểu này chắc giống dì Dimchik ngày xưa rồi, cứ hích hích cái mông mà đi khắp mọi nơi. Thôi thế cũng được, em thích "đi" kiểu gì thì đi :)

Ảnh: em tập đứng
.

.
Tám tháng rưỡi, em ăn ngủ rất ngoan. Thường em đi ngủ lúc 9 giờ tối, và làm một lèo tới 7:20 sáng. Em bây giờ hiếm khi tỉnh dậy ban đêm, nhưng có những đêm em vẫn hay làm cho bố mẹ thức giấc. Ấy là những lúc bố mẹ cảm thấy có cái chân bé xíu cứ đạp vào mặt mình, hoặc tóc ai đó nhột nhột, mềm mềm cứ thúc vào bụng. Hoá ra là cái cục cưng nằm giữa, và lăn, và xoay, khi vẫn say sưa ngủ!

Em ăn ngoan, tuy nhiên cứ có mấy ngày ăn nhiều kinh khủng thì mấy hôm sau lại giảm đi chút chút. Những hôm ăn nhiều kinh khủng thì em ăn hết cả một nồi cháo thịt, cộng thêm hoa quả, và dĩ nhiên vấn giữ đều 5 bữa sữa mỗi ngày. Không, mẹ không nhầm tí nào, mẹ nói là em ăn cháo, chứ không phải bột. Trước đây mẹ thường nấu cháo hoặc rau quả với thịt hoặc cá, rồi mang xay nhuyễn ra mới cho em ăn. Nhưng bây giờ em không thích ăn đồ xay nhuyễn ra nữa mà phải ăn gì lổn nhổn "thú vị" cơ. Nếu em ngồi ăn cơm với cả nhà thì mẹ có thể bón cho em vài hạt cơm và thịt xé nhỏ là em hào hứng lắm, và còn biết ngậm trong miệng nhai nhai để tan ra rồi mới nuốt cơ. Và hoa quả chín và mềm như chuối, đào, lê, dưa hấu... thì em thích tự cầm cho vào miệng gặm.

Ảnh: gặm say sưa

.




Một loáng là hết nửa quả đào, mẹ không cho ăn nữa để dành bụng uống sữa, thế mà em vẫn còn thèm thuồng:
.


Ngồi ăn với em bây giờ rất là bận rộn, bởi em không chịu ngồi yên. Nếu trước đây đưa cho em cái thìa là em sẽ "ngoan ngoãn" được vài phút, thì bây giờ em liên tục vứt thìa xuống đất. Mẹ vừa nhặt lên, đưa em, là em vứt xuống ngay và cười thích thú. Trước kia khi mẹ nhìn thấy một người bạn cho con ăn cứ liên tục nhặt đồ chơi con ném xuống đất, mẹ tự nhủ mình sẽ không bao giờ kiên nhẫn được như thế. Thế mà, bây giờ một bữa ăn mẹ nhặt thìa mấy chục lần cũng được, không phàn nàn, mà lại còn thích thú không kém gì con (không biết mẹ sẽ "chịu đựng" được đến bao giờ! ;)

Ảnh: bé chơi cụng đầu với mẹ, một trò favorite của bé:




Ảnh: đi dạo trên vai bố

Thursday, June 19, 2008

đi chơi xa (2)

4. Multnomah Falls - thứ sáu

Thác Multnomah rất gần Portland, vì vậy, là một địa điểm rất phù hợp với mục đích của chuyến đi này: đi chơi là phụ, đi dự đám cưới của chú Tuấn bạn từ thời niên thiếu của bố là chính.

Tớ và chú Tuấn:

Nhưng phong cảnh nơi đây thật quá sự mong đợi của tớ. Đẹp, dĩ nhiên. Nhưng cái làm tớ ấn tượng là nơi đó mới xanh và mát làm sao. Tớ vốn sinh ra ở giữa vùng sa mạc nóng (nóng khủng khiếp) và khô (không thể khô hơn), và cho dù mẹ có kể bao nhiêu lần về một miền nhiệt đới xanh tươi với những cơn mưa giông bão bùng thì cả đời thực sự tớ vẫn chưa được biết thế nào là xanh mướt tới mát lòng đến thế này. Cái màu xanh ôn đới hoàn toàn không phải nhân tạo như thành phố của tớ, cái màu xanh rượi chen chúc màu xanh trong của bầu trời, chen chúc đá, chen chúc nước..., và tất cả đều óng lên trong ánh nắng mật ong. Nao lòng. Và, khi tớ bắt đầu cảm thấy những hạt nước li ti mát lạnh phả vào mặt, vào tay chân, vào người tớ thì niềm vui vỡ oà thành những tiếng cười giòn tan, trong veo!

Tớ không thể rời mắt ra được khỏi thác nước:

Mải mê nhìn cỏ cây chen đá:

Đẹp chưa:

.

.

5. Downtown - thứ bảy

Hôm nay là ngày trọng đại của chú Tuấn. Lẽ ra bố mẹ cũng muốn đưa cả nhà đi dự đầy đủ các lễ đón dâu, lễ cưới trong nhà thờ buổi chiều và tiệc cưới buổi tối, nhưng vì tớ "quậy" quá nên quyết định để tớ ngủ cho đã giấc ở khách sạn và ăn uống cho đàng hoàng.

Thực ra nói "quậy" là vô cùng oan uổng cho tớ. Thực ra chỉ tại tớ ham vui, thấy điều gì mới lạ thì sẽ mải chơi quên ăn quên ngủ luôn. Chả thế mà cái ngày hôm qua, cho dù có đói đến mấy mà mẹ cứ đưa ra chai sữa là tớ lập tức ngậm miệng lại và quay đầu đi chỗ khác cười, và cứ mỗi lần nhìn thấy cái giường là tớ phản đối ngay. Nhưng mà dù sao thì tớ cũng chỉ là một em bé 8 tháng tuổi, nên đến cuối ngày là tớ mệt lử... Vì thế nên sáng thứ bảy tớ được ngủ no con mắt và sau đó đi lang thang trong downtown Portland với mẹ, trong khi bố thay mặt cả nhà đi dự lễ đón dâu.

.

.

Buổi sáng đẹp trời và hoa đẹp làm mẹ vô cùng hứng khởi và muốn làm hẳn một bộ "Hoàng tử lạc giữa rừng hoa":

.

.

Nhưng mà người mẫu buồn vì nhớ bố, nên khuôn mặt y như bị đi lạc thật thế này đây:

.

.

Rốt cục, mẹ đành chĩa "vũ khí" sang những cành hoa vô tội:

.

.

.

Rồi cuối cùng bố cũng về và tham gia bữa trưa với 2 mẹ con. Khỏi phải nói là tớ vui tới mức nào. Đến bấy giờ tớ mới nhận ra downtown Portland thực sự là rất đẹp. Khu phố cổ kính và sầm uất được trang điểm bằng những vòm cây xanh mát, những vạt cỏ xanh non, và những bụi cây xanh rì và điểm xuyết những khóm hoa chớm hè rực rỡ. Bố mẹ chọn ngay một chỗ ngồi ngoài trời, và tớ thì không khách sáo giữ ý gì cả, ôm ngay một miếng bánh mì gặm say sưa:

.

6. The Wedding

Tiệc cưới của chú Tuấn phải nói là hoành tráng. Rất tiếc là tớ không "trụ" được đến phút cuối cùng để chứng kiến first dance và màn cắt bánh rót rượu của cô dâu chú rể, bởi vì sau khi cô dâu chú rể đi chào khách xong thì đã hơn 11 giờ đêm (vì có tới 500 khách). Cơn buồn ngủ không buông tha tớ, và tớ mệt thật mệt lắm, nhưng trong tiếng nhạc sống sôi động thì tớ không tài nào ngủ được. Mặc dù giữa buổi tiệc bố đã đưa tớ ra ô tô để chợp mắt được nửa tiếng, 2 mắt tớ vẫn díp lại. Kết quả là khi đi chào chú Tuấn để đi về tớ mệt đến vò đầu bứt tai mình thế này:

(tớ không thích mẹ post cái ảnh xí trai này đâu, nhưng mẹ khăng khăng là cái ảnh này yêu lắm, vì khi tớ chụp với mẹ trông phổng phao to lớn bao nhiêu, thi khi kẹt giữa bố và chú Tuấn trông tớ lại bé bỏng mong manh bấy nhiêu. Ấy, chẳng nhẽ mẹ lại cứ mong tớ bé mãi à? Thế mà sao mẹ vẫn hay bảo tớ hay ăn chóng lớn mẹ thương? Mẹ mâu thuẫn quá đi mất!)

Tớ không ở được tới tàn cuộc vui để chụp thêm ảnh với cô dâu chú rể, nên chụp cây nhà lá vườn với bố mẹ thôi.

.

7. Không đâu bằng nhà của mình - chủ nhật

Sau một buổi dạo downtown sáng sớm, buổi ăn trưa chia tay vội vàng với đôi cô chú vợ chồng mới, và sau một chuyến bay 3 tiếng êm ả, cuối cùng tớ đã về nhà. Chào đón tớ là không khí hừng hực nóng, chỉ khoảng độ 43 độ C. Welcome home, baby!

Nhưng mà khi về đến nhà tớ mới thực sự cảm thấy thoải mái. Tớ cười ngoác tới mang tai, tớ đập chân đập tay liên tục như con chim ruồi đập cánh, và tớ lăn tròn tròn trên cái giường êm êm quen thuộc, cười giòn tan không giấu giếm. Thế mới biết dù đi chơi vui bao nhiêu, nơi mà tớ vẫn cảm thấy thoải mái và dễ chịu nhất, chính là căn nhà thân yêu của tớ.