Wednesday, July 2, 2008

Chín tháng yêu thương

Mừng con chín tháng tròn! Mong con mau khoẻ lại, hay ăn chóng lớn, và hãy nhớ rằng bố mẹ luôn yêu con thật nhiều, con nhé!

Mẹ đang ngồi ở chỗ làm mà hình ảnh con tràn ngập trong tâm trí. Sáng nay mẹ đi khỏi nhà con vẫn đang rúc vào lòng bố ngủ vùi, say sưa, ngủ bù cho 2 ngày... Có lẽ hôm nay con đã đỡ rồi, 2 má hồng hào xinh xinh chứ không đỏ ửng như 2 trái cà chua lúc sốt 39 độ 2 ngày vừa qua. Bố mẹ nói đùa, là gần đây con mới tròn tròn lên được một tí, thấy mẹ đặt hẹn khám định kì, con vội "ăn kiêng" để cho thon thả "người mẫu". Nói đùa để đỡ lo lắng thôi, chứ thương con lắm. Nhớ buổi tối hôm trước, con mệt không ăn không ngủ được, nằm lả đi trong tay mẹ, để mặc cái khăn ướt chườm trên trán. Nhớ đêm hôm bố mẹ choàng tỉnh dậy vì lỡ ngủ thiếp đi, chạm vào người con thấy nóng như hòn than, lại vội vàng khăn ướt, thuốc nước...

Mẹ bây giờ thấy mẹ đã "ra dáng" mẹ hơn rồi, nghĩa là đã biết bình tĩnh hơn xưa mỗi lần con ốm, và cũng kiên nhẫn (chịu đựng) hơn rất nhiều khi thấy con mệt mỏi bỏ ăn bỏ uống. Nhưng như thế không có nghĩa là con sẽ thử thách lòng kiên nhẫn của mẹ đâu, con hãy mau khoẻ lại và ăn bù lại cho mấy ngày hôm nay, con nhé!

Mẹ cảm ơn con chín tháng nay đã luôn tin tưởng một người mẹ trẻ thiếu kinh nghiệm. Mẹ là chúa hay mất bình tĩnh, nhất là những việc liên quan tới con. Lần đầu tiên con đi cấp cứu rất buồn cười, cũng tại cái sự yêu thương vô độ của mẹ. Lúc đó con vừa tròn một tháng, tự dưng mấy ngày liền không chịu đi ngoài, mà trước đó ngày nào con cũng đi độ 2 - 4 lần. 4 ngày trôi qua mẹ bắt đầu lo lắng, nhất là thấy bụng con càng ngày càng to và cứng. Tội nghiệp, cái người bé có một tí xíu, một ngày cứ 2 tiếng lại ăn, mà lại không đi ra được.

Sang ngày thứ năm, lại đúng là chủ nhật, mẹ gọi điện cho bác sĩ và hỏi xem sao. Y tá hỏi mẹ có thấy bụng con cứng không. Mẹ thấy cứng thật, không những thế rốn còn lồi ra cả bên ngoài. Mẹ thiếu kinh nghiệm khủng khiếp luôn, không biết là em bé nào ở độ tuổi đó ăn nhiều như thế thì bụng chẳng tròn vo và rốn chẳng pop ra ngoài. Nhưng mẹ không biết, và đúng lúc mẹ kiểm tra thì con lại đang cong mình lên khóc, nên bụng càng cứng một cách bất thường. Mẹ hoảng hốt hết cả lên, sự hoảng hốt của mẹ lây sang cả cô y tá, và thế là cô ấy khuyên mẹ đưa con đi cấp cứu ngay lập tức (vì chủ nhật thì văn phòng bác sĩ không làm việc, chỉ có đi ER ở bệnh viện thôi). Sau mấy tiếng đồng hồ chờ đợi, bác sĩ cẩn thận chụp X-ray cho con, kết luận táo bón, và cho con một viên thuốc để cho ra tất cả. Mãi về sau mẹ tìm tòi mới biết được những em bé mà ăn sữa mẹ thì có khi cả tuần không đi cũng không sao. Thế mà lúc ấy mẹ khóc, cứ lo bụng con căng như thế, mà con lại quá bé như thế, lỡ... nổ ruột ra thì biết làm sao, và nằng nặc bắt bố đưa 2 mẹ con vào bệnh viện!

Ấy đấy, mẹ của con là thế đấy. Thế mà, con vẫn hoàn toàn tin tưởng mẹ, vẫn chỉ đòi mẹ ẵm bế những lúc con ốm, mệt. Chính vì sự tin tưởng tuyệt đối của con mà mẹ bản lĩnh hơn, vững chắc hơn, để con luôn luôn tựa vào được, cho đến khi con khôn lớn, và ngay cả sau này khi con đã trưởng thành... Hôm nay con tròn chín tháng, con lớn lên nhiều, và chín tháng vừa qua ấy, bố mẹ cũng lớn lên cùng con. Bố mẹ cảm ơn con đã đến bên bố mẹ, để cho tổ ấm của chúng mình tràn ngập tiếng cười. Bố mẹ yêu con nhiều lắm!

No comments:

Post a Comment