Friday, July 18, 2008

Nhớ

Một ngày bình thường như mọi ngày... Mình mân mê cái phone nửa muốn gọi nửa không. Thực ra thì mình gọi mấy lần rồi mà ông ta không nhấc máy. Thế rồi, bất chợt, như có bóng ai hiện ra ở cửa. Ông ta! Đích thị là ông ta rồi. Ông ta đã về tới nhà! Mình sững sờ nhìn ông ta trân trối, và cái điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống đất nghe một tiếng khô khốc.

Một tuần nay ông ấy đi mất, mà mình không hề được biết là ông ấy đi đâu, và có về nhà không nữa. Thế mà ông ta nhìn mình cười hì hì như không có chuyện gì xảy ra cả. Tự dưng mình thấy tủi thân quá, nước mắt cứ thế trào ra. Ông ấy lại cứ tưởng mình không nhận ra ông ấy, nên lúng ta lúng túng...

Cuối cùng ông ta bế mình lên, và mình chỉ chờ có thế, vòng tay ôm quanh cổ bố yêu quí, gục đầu vào vai bố và dứt khoát không chịu thả ra, khuôn mặt trông rõ là mãn nguyện. Mặc dù bố rất đói, nhưng biết mình nhớ bố, nên bố cứ thế ôm mình cả tiếng đồng hồ. Còn mẹ thì cứ ngồi xuýt xoa cảm động 2 bố con yêu nhau quá.

(chuyện có thật 100% khi tối hôm qua bố em đi công tác về nhà. Hoá ra là Ku đã biết nhớ bố rồi đấy, và biết thể hiện ra nữa. Như thế này thì không biết lần sau làm sao bố em dám bỏ em ở nhà để đi làm nữa đây.)

No comments:

Post a Comment