Bé lại bị ốm nữa rồi. Mẹ đi làm về thấy bé mặt đỏ phừng phừng, nước mắt ngân ngấn, lỗ mũi thò lò, và người nóng hổi như hòn than.
Cả đêm bé lúc tỉnh lúc thức, người nóng rực, có lúc mẹ cặp nhiệt độ tới 39.5 độ, mà không hiểu sao thuốc giảm sốt lại không hiệu nghiệm? Lúc mệt quá bé thiếp đi, để rồi chợt giật mình khóc thét lên, hoặc choàng tỉnh vì không thở được. Sữa mẹ pha toàn mang đổ đi.
Bé ốm nhõng nhẽo khủng khiếp. Thấy ai đi ngang bé cũng thổn thức đòi sự quan tâm. Suốt ngày ôm cổ mẹ không rời, bỏ ăn bỏ sữa. Cũng may bé thích uống nước bằng ống hút nên mẹ không sợ bé mất nước như trước đây. Nhưng chỉ uống nước chanh và nước rau suốt ngày thì người cũng gầy rộc hẳn đi. Và, không hiểu sao mà suốt ngày bé khăng khăng nắm cây bút trong tay, mẹ "xin" lại là hét ầm lên, thuyết phục thế nào cũng không được. Bé nắm bút, đi dạo bằng xe đẩy cả tiếng cũng không rơi, đi ngủ cũng không chịu buông. Bố bảo bé bị ốm nên ấm đầu. Bố lại nói xấu người ta thế đấy.
Khổ thân. Sao con cứ ốm hoài vậy con, sao không để mẹ ốm hộ cho? Hoặc bố cũng được.
Khỏi ốm đi con nhé. Khỏi ốm bố đạp xe đưa con đi chơi, bố bầm còi pin pin để con cười thành tiếng. Nhé. Khỏi ốm mẹ đưa con ra công viên chơi với các bạn, đi xích đu, đu quay, nhé. Khỏi ốm, bố mẹ đưa con đi biển chơi, nhé. Có biết bao nhiêu việc phải làm, vì vậy, ta phải đuổi cái ốm đi, nghe không con?
No comments:
Post a Comment