Bây giờ ở nhà ai cũng gọi bạn là Ku. Đôi khi mẹ và dì của bạn cũng "cố gắng" một chút và gọi bạn bằng cái tên đầy đủ hơn, là … GôKu. Phải nhấn mạnh là bạn có tên có tuổi đàng hoàng, và đặc biệt cái tên Minh Điển thông minh và đẹp đẽ ấy là do cụ nội của bạn "để dành" cho bạn, và cả bố mẹ ông bà nội ngoại đều rât thích. Nhưng có lẽ tại bạn nhí nhố quá, à không, đáng yêu quá, nên ai cũng muốn gọi bạn bằng nickname vừa dễ thương gần gũi lại vừa dễ gọi. Thế là, không biết từ lúc nào mà tên ở nhà của bạn đã thành ra “Ku”.
GôKu chín tháng tuổi đã bắt đầu lộ ra nhiều “tính cách” mà mẹ bạn phải ghi lại để khi lớn bạn biết được thời ấu thơ của mình.
Tính cách thứ nhất, là rất kiên quyết, nôm na là bướng. Chuyện là thế này. Tuần trước Ku bị ốm, sốt 39 độ, không biết nguyên do (mẹ đoán là do bạn mọc răng, nhưng cũng không chắc lắm vì thực ra chúng nó cũng đã chui ra bên ngoài hẳn rồi chứ không còn thập thò nữa, với cả khi trước bạn mọc 2 cái răng cửa dưới thì bạn không sốt siếc gì cả). Bạn bỏ ăn bỏ uống mấy ngày liền làm bố mẹ rất xót xa.
Cái gì chứ chuyện ăn uống thì mẹ không muốn ép bạn, vì mẹ cho rằng bạn biết rõ hơn ai hết bạn no đói thế nào. Mẹ chỉ sắp xếp thời khoá biểu cho hợp lí và cho bạn ăn nhiều món cho đủ chất và ngon miệng. Món nào bạn thích thì mẹ cho bạn ăn nhiều hơn, món nào không thích thì thỉnh thoảng lại mang ra “thử” lại cho đến khi nào bạn thích và “tự nguyện” ăn thì thôi
, à không, không thôi, đọc lại phần đầu câu, bạn thích thì cho bạn ăn nhiều hơn
. Nhưng mà tóm lại, trên cơ sở “chỉ dỗ, không ép”, và phương pháp ấy dường như là rất hiêu quả vì GôKu ăn ngoan, và ăn tất cả các thứ.
Nhưng khi Ku ốm, thì bạn không thiết tha gì việc ăn uống cả, nhất là uống sữa. Khi thấy bạn bỏ bú sữa mấy ngày, bố bạn liền nghĩ ra cách trộn sữa bột (formula) vào sữa chua cho Ku ăn, sau đó cho uống nước bằng cốc (bạn uống rất thành thạo), và cuối cùng thì cầm bạn lên lắc lắc để sữa bột trong bụng Ku tan vào nước (phần chữ đậm là mẹ nói đùa
). Thế nhưng không uống sữa thì bạn xuống sức rất nhanh, vả lại bạn cũng chẳng thiết tha uống nước hay ăn đồ ăn gì cho lắm.
Đến ngày thứ 5 của đợt ốm đó, mẹ bắt đầu sốt ruột và xót xa hơn bao giờ hết khi bạn gầy hẳn đi và bắt đầu có dấu hiệu mất nước. Bố bạn xem ra còn xót xa hơn cả mẹ. Sáng thứ sáu (july 4) bố quyết định dạy dỗ lại bạn. Bố cho rằng phải ép bạn, để bạn biết đến giờ ăn thì phải ăn và không có lựa chọn nào khác. Bố bảo mẹ, Ku bắt đầu lớn rồi, và mẹ không nên “chiều” Ku nữa. Thôi thì cách của mẹ bây giờ không được nữa rồi, để bố thử xem sao.
Đầu tiên Ku mím miệng và lắc đầu khi nhìn thấy chai sữa. Bố bắt đầu ép thì bạn khóc oà lên và quay đầu khắp mọi nơi để né tránh. Đến khi phát hiện ra là bố không có ý định thôi thì bạn gào lên tức tưởi. Bố để bạn ngồi một mình để bạn tĩnh tâm lại, nhưng bạn giận dỗi khóc không dứt. Sau đó thỉ mẹ chịu thua và bế bạn đi chơi để bạn nguôi ngoai. Tưởng chuyện chỉ có thế, một lúc sau mẹ cho Ku ăn đồ ăn mà bạn vẫn thích. Bạn quay mặt đi. Mẹ đưa nước, bạn dứt khoát không uống. Đến trưa 12 giờ bạn cũng vẫn không ăn uống bất cứ thứ gì. Con tôi, 9 tháng tuổi, đã tỏ thái độ kiên quyết của mình bằng cách “tuyệt thực”.
Cuối cùng bố quyết định làm hoà bằng cách chở Ku đi Ikea chơi, cùng với ông bà nội ở Tucson lên thăm. Bạn vẫn còn nhớ là bạn giận bố, và không nhìn thẳng vào mặt bố. Bố nhìn bên này thì bạn quay mặt sang bên kia. Nhưng mà thực ra bạn rất yêu bố, và khi bố bắt đầu cười đùa với bạn thì bạn cũng hết luôn hờn dỗi. Được đi chơi vui vẻ, bạn bắt đầu ăn uống, và khi chiều tối về đến nhà thì bạn sà vào bình sữa và bú một hơi hết veo. Mấy ngày sau đó, GôKu không hề bị ép mà tự động ăn uống, và bú sữa. Có lẽ cũng đến lúc Ku khỏi ốm. Có lẽ bạn bắt đầu ăn trả bữa. Có lẽ tại bạn đói vì hôm trước ăn ít quá. Nhưng chắc chắn là không phải vì được bố huấn luyện.
Mới 9 tháng tuổi mà bạn đã bướng bỉnh như vậy đấy. Không phải tại mẹ bênh bạn, nhưng mẹ nghĩ bạn vẫn là một đứa bé tuyệt vời. Tính cách kiên quyết của bạn, có lẽ không phải là một tính xấu, vì nó sẽ giúp bạn biết tin vào bản thân và bảo vệ chính kiến của mình sau này khi bạn lớn. Vì vậy mẹ không hề có định bào mòn đi cá tính của bạn, nhưng mẹ cũng chưa biết làm sao để nuôi dưỡng tính cách ấy mà lại không sa đà để thành ra nuông chiều kiểu "con hư tại mẹ". Không phải không có lí do mà nói chung xã hội vẫn thích và ca ngợi những em bé ngoan và biết vâng lời… Mẹ đã bắt đầu thấy lo lắng, khi mà việc chăm sóc tốt cho bạn không chỉ còn là những bữa ăn ngon, giấc ngủ sâu, những câu chuyện và những chuyến đi thú vị, mà còn là những nuôi dưỡng về nhân cách và tâm hồn.Mẹ bắt đầu bối rối!
No comments:
Post a Comment