Friday, January 2, 2009

2009

Và năm mới đã tới. Năm cũ khép lại nhưng bao lo lắng muộn phiền dường như không hề nhẹ nhàng hơn. Một năm trôi qua với bao nhiêu biến động, sống giữa một nền kinh tế đang khủng hoảng khi mà tất cả những thứ mình đọc trên báo đều ảm đạm một màu về chuyện khủng hoảng nhà cửa, tài chính, vế mất trắng tiền bạc dành dụm cả một đời người, v...v... Và những chuyện trên báo ấy chẳng phải của những ai ai ở đâu đâu mà có cả câu chuyện của mình trong đó. 2009 tới có gì để mong chờ? Hoạ chăng là một năm còn tệ hơn năm đã qua, hoạ chăng là tệ đến mức không thể tệ hơn được nữa đến nỗi, khi 2009 qua thì không còn chỗ nào để đi nữa ngoài việc đi theo hướng tốt hơn. 2 vợ chồng vẫn thường an ủi nhau, thì mình vẫn còn trẻ, vẫn còn cả đời ở phía trước... Có lí gì để không mong 2009 fast forward đi như tua nhanh một phần buồn của một bộ phim?

Nhưng những khi nghĩ về nụ cười hồn nhiên của con thơ, về sự ấm áp khi "đađa" ôm cả 3 mẹ con vào lòng..., chợt thấy cuộc đời này đã cho mình quá nhiều. Chợt thấy mình vẫn có quá nhiều để thấy biết ơn, để thấy mong chờ 2009 tới... 2009 tới sẽ mang lại một niềm vui lớn nữa, một niềm vui đang lớn lên từng ngày! Mong chờ sao 2009...




No comments:

Post a Comment