Tuesday, January 27, 2009

Cho con trai be bong

Vậy là 2 mẹ con đã đi qua hơn nửa chặng đường... 40 tuần chờ đợi, tưởng như dài đằng đẵng mà bỗng chốc nhìn lại, hai mươi mấy tuần qua nhanh như một giấc mơ. Nhưng mười mấy tuần còn lại thì sự chờ đợi mới thật thấm thía, vì mẹ ngày càng nặng nề hơn, vì sự chơ đợi ngày càng náo nức hơn, nhưng mẹ rất an tâm vì biết con khoẻ mạnh và luôn được che chở.

Bố rất thương con vì lo con thiệt thòi, vì khi mẹ mang bầu anh MD thì bố mẹ chỉ biết có mình anh. Còn con chưa sinh ra tình yêu thương đã bị san sẻ... Khi mẹ thai nghén con, dù mệt thế nào cũng phải lo cho anh con, bất kể đêm ngày. Nhưng con ạ, trái tim không hề có bến bờ giới hạn, dù bố mẹ yêu anh MD bao nhiêu thì tình yêu con cũng không bao giờ giảm bớt. Tình yêu đó không bao giờ phải san sẻ, mà chỉ tăng thêm thôi, như thể phép cộng có thể cộng lên mãi tới vô hạn. Hơn nữa, con sinh ra là đã có anh, và anh Điển thì sẽ có em, như vậy là cả 2 anh em đều được thêm một người thương yêu mình.

Từ khi 16, 17 tuần là mà con đã đạp rất mạnh. Khác với anh Điển, phải gần 20 tuần mẹ mới thấy anh đạp mà đạp nhẹ nhàng như một con cá nhỏ quẫy đuôi, những cú đạp của con
nhiều khi mạnh đến nỗi làm mẹ giật nảy cả mình. Và khác với anh, có đạp cũng "đúng giờ đúng giấc", con thì thức ngủ không có thời khóa biểu gì cả, bất cứ lúc nào cũng đạp thùm thụp. Xem ra nghịch như thằng anh mà còn thuộc loại "hiền lành", chắc thằng em thì làm ông con giời mất. Mỗi khi anh Điển đùa nghịch mà lỡ đá nhẹ phải bụng mẹ là bố lại la mẹ không cẩn thận, rồi "doạ" luôn anh là đừng có đạp em không mai mốt em ra em đánh cho một trận. (Mẹ mong 2 anh em thương yêu nhau, lớn lên hoà thuận đùm bọc, còn lúc bé thì có đánh nhau cũng đừng sứt đầu mẻ trán là được ). Nhưng cũng vì con đạp nhiều nên mẹ cũng yên tâm hơn, cứ tiếp tục đạp con nhé.

Con chịu khó ở trong đấy chật chội một tí, nhưng ấm áp, an toàn, khi nào con đủ lớn, con sẽ ra gặp cả nhà
. Ai cũng mong chờ con. Bố rất hỉ hả khi biết con là con trai, như thế là bố lại có thêm một đồng minh nữa. Bố lại còn trêu mẹ là, mẹ như con kiến chúa ấy, đẻ ra một tổ cũng chẳng có con kiến gái nào đâu :), nhưng mẹ sẽ được cưng chiều nhất nhà, vì mẹ là cô gái duy nhất. Mẹ không cần an ủi đâu, vì mẹ yêu con lắm cho dù con có là ai đi nữa, bởi vì con là con của mẹ. Nhưng mẹ cũng thấy khoái khoái rồi cái ý nghĩ là mình sẽ được tới 3 người đàn ông chiều chuộng :) Mong được gặp con, mong lắm, nhưng đủ ngày đủ tháng mới gặp con nhé.




No comments:

Post a Comment