Thursday, January 8, 2009

MD biet di roi

Ah hah ah hah, tớ biết đi thật rồi! Tớ không cần mẹ nắm tay nữa, mà cứ lẫm chẫm đi qua đi lại. Mẹ tớ thương lắm ấy cái dáng lũn cũn nhỏ bé của tớ. Mẹ tớ yêu lắm ấy cái gương mặt tớ hân hoan hỉ hả khi tớ phát hiện ra mình cũng có thể tự đi trên đôi chân của chính mình, giống như mẹ, giống như bố vậy. Biết đi, vậy là tớ đã gần thành người lớn rồi há?

Nhưng mẹ tớ cũng hay bị đứng tim hoặc gần như vậy mỗi lúc tớ ngã nhào, mặc dù bề ngoài mẹ tỏ vẻ làm ngơ. Mẹ tớ mừng vì tớ đã đi được trên đôi chân của mình, và mẹ mừng hơn vì tớ biết tự đứng dậy mỗi lần bị ngã, nhưng tim mẹ tớ không thể không muốn nhảy ra khỏi lồng ngực những khi tớ bổ nhào như vậy. Giá mà mẹ biết được sự thật của tớ. Sự thật là tớ hoàn toàn không phải bị ngã đâu, mà là tớ tập vồ ếch đấy. Hí hí :)

Mẹ tớ cũng hay phát hoảng lên mỗi khi tớ trượt một phát xuống hết một cái cầu thang. Mẹ kể với bố: "ôi nó không bò từng bậc cầu thang xuống nữa mà đưa cái mông xuống trước rồi trượt một phát xuống luôn tới đáy cầu thang. Nó trượt nhanh như nước chảy ấy!" Mẹ còn nhớ ngày nào phải dạy tớ quay lưng lại, dùng từng chân một dò dẫm rồi từ từ leo xuống. Ngày ấy xưa rồi, bây giờ tớ là pro.

Mẹ tớ cứ bảo là tớ lớn rồi, vậy mà sao mẹ tớ vẫn luôn bất ngờ vì cái sự mau lớn của tớ thế nhỉ?

No comments:

Post a Comment