Không thể tưởng tượng được đây đã là cái Tết thứ 12 xa quê hương. Mặc dù Tết vẫn đến trong lòng, dù vẫn mong ước một ngày được đón Tết ở quê hương, nhưng có lẽ tôi cũng đã quen, đã chấp nhận đón Tết trong tâm tưởng mình thôi. Cho đến bây giờ, khi tôi đã trở thành một người mẹ, tôi mới thấy khao khát được mang Việt Nam đến cho con tôi, để con tôi hiểu được truyền thống, quê hương, để con tôi lớn lên ở đất khách nhưng vẫn có một tâm hồn Việt Nam. Bởi vậy, Tết này tôi cũng hì hụi bếp núc, thịt đông măng miến..., cũng bánh chưng mứt Tết (đi mua), và lần đầu tiên trong đời, tôi cũng thắp hương giao thừa...
Sáng chủ nhật là 30 Tết, 10 giờ sáng trong nhà đã ngào ngạt mùi thức ăn và thơm thơm mùi hương - mùi Tết. Con trai cũng dậy trễ hơn thường lệ, 9 giờ sáng mới dậy và vui vẻ ngoan ngoãn một cách kì lạ (bình thường em cũng ngoan nhưng khi mới ngủ dậy thì thường hơi nhõng nhéo gắt ngủ một tí). Tự dưng thấy lòng mình lâng lâng, như Tết :) Và lần đầu tiên trong đời, tôi được mừng tuổi một người, con trai bé bỏng của tôi, cho dù ngay sau đó chồng tôi đã tịch thu lại lấy tiền bỏ ví :)
Chiều hôm ấy, anh lên máy bay đi công tác ở tận Ohio, còn tôi, hôm sau vẫn gửi con, đi làm như thường. Bây giờ chắc anh đang một mình nơi ấy đang bão tuyết. Còn 2 mẹ con cũng cô quạnh ở nhà, thức ăn thì nhiều mà không có ai ăn. Tết vắng. Tết ngắn. Hơi hụt hẫng... Nhưng năm sau tôi sẽ làm Tết to hơn cho các con, và mong một ngày nào đó cả nhà sẽ về ăn Tết ở Việt Nam. Còn bây giờ, đếm từng ngày cho tới hết tuần cho cả nhà đoàn tụ để còn thanh toán cái bánh chưng còn trong tủ lạnh :)
No comments:
Post a Comment